"A sao! Phong ca ca đến kìa!" Ca nhi mặt sưng đỏ mở cửa phòng kích động nói.
Hoan a sao chỉnh lại quần áo, nhìn ca nhi ở cửa phòng.
"Vào nhà cho ta, cái mặt kia của ngươi không thể gặp ai được!"
Ca nhi sờ sờ cái mặt vẫn còn âm ỉ đau, khép cửa phòng lại nhưng không trở lại giường mà dựa vào cửa phòng, muốn nghe xem Đường Phong đến làm gì.
"Ngươi đến đây là tốt rồi, còn mang gì theo nữa.” vừa nói Hoan a sao vừa nhận lấy hai gói thuốc Đường Phong đưa.
"Đây là ta đưa cho Ngư ca nhi."
Ca nhi trong phòng nghe vậy thì kích động kéo cửa ra, ghé tai vào cửa phòng muốn nghe xem Đường Phong mang đến thứ gì tốt cho mình.
Vừa nghe là cho ca nhi, nụ cười trên mặt Hoan a sao càng thêm rạng rỡ: “Nó lúc này đang ngủ trưa đấy, thật sự là cảm ơn ngươi, có lòng như vậy còn tự mình đưa đến."
Đường Phong nhếch mép, lộ ra một nụ cười như có như không: “Cái này đương nhiên là ta phải tự mình đưa đến rồi, ta phải nói cho nó biết thuốc này nên dùng như thế nào, khi nào dùng, dùng xong thì nên chú ý những gì."
"Thuốc? Thuốc gì?"
Hoan a sao căng thẳng trong lòng, chẳng lẽ Đường Phong nhìn ra cái gì rồi? Không đúng, bụng đứa con nhà mình còn chưa có dấu hiệu gì mà!
Ca nhi trong phòng cũng bắt đầu hồi hộp, vô thức chạm vào ấn đường luôn nóng lên mấy ngày nay.
"Hả, Hoan a sao không biết đây là thuốc gì à?"
Đường Phong phối hợp lộ ra vẻ mặt kinh ngạc hỏi Hoan a sao.
Hoan a sao cứng mặt, cố cười nói: “Ta làm sao biết được những thứ này, chẳng lẽ Tiểu Ngư nhà ta bị bệnh à?"
"Bệnh à?"
Đường Phong giả vờ suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: “Nếu là đặt trên người ca nhi chưa lập gia đình thì đúng là bệnh rồi."
Lời này vừa nói ra, Hoan a sao lập tức hiểu ra, Đường Phong quả nhiên là biết.
Hắn ta nắm chặt hai gói thuốc trong tay, cố gắng đấu tranh lần cuối: “Ngươi nói gì vậy? Liên quan gì đến việc đã hay chưa lập gia đình?"
Đường Phong coi như là chịu thua Hoan a sao rồi, anh đã nói đến mức này, ám chỉ cả việc ca nhi kia chưa chồng rồi mà Hoan a sao vẫn cố cãi chày cãi cối.
Thôi vậy, Đường Phong không muốn lãng phí thời gian nữa, đứng lên phủi phủi bụi không có trên người, nói với Hoan a sao sắc mặt không được tốt lắm: “Thuốc này, một gói là để hắn có chồng, một gói là để hắn làm a sao, còn việc để hắn muốn có chồng hay muốn làm a sao thì cái này là do hai người tự quyết định, Đường Phong xin phép."
Lời này của Đường Phong vừa thốt ra thì cả ca nhi trong phòng lẫn Hoan a sao đứng trước mặt ngươi đều tái mặt.
"À phải, Đường Phong ta từ trước đến giờ không phải là người lắm mồm."
Chỉ cần hai người không bám theo ta nữa là được.
Đường Phong đi đến cửa viện thì đột nhiên dừng lại nói một câu như vậy.
Đợi đến khi bóng dáng Đường Phong khuất hẳn ở cửa thì Hoan a sao mới hoàn toàn suy sụp ngã xuống đất, còn gói thuốc trong tay hắn ta cũng rơi xuống theo.
"A sao! Bây giờ chúng ta phải làm gì?" Ca nhi bị lời nói của Đường Phong dọa sợ mở cửa phòng lao ra.
Hoan a sao mặt mày thất thần nhìn gói thuốc rơi trước mặt, tuy hắn ta không học y cùng Lý lang trung nhưng mấy loại dược liệu dưỡng thai cơ bản này hắn ta vẫn nhận biết được, đây rõ ràng là một gói thuốc phá thai và một gói thuốc dưỡng thai.
"Thảo nào, thảo nào Đường Phong lại nói như vậy."
"A sao!"
Ca nhi kéo tay áo Hoan a sao, đỡ hắn ta đứng dậy: “Chúng ta phải làm gì bây giờ? Hắn có thể sẽ nói chuyện của chúng ta ra đấy!"
Hoan a sao lắc đầu, hiển nhiên là nhớ đến câu nói cuối cùng của Đường Phong khi ra khỏi cửa: “Thu dọn đồ đạc đi, ngày mai chúng ta về nhà thôi, còn chuyện của ngươi thì chúng ta bàn sau."
Ca nhi cắn môi, rơm rớm nước mắt gật đầu, thì ra Đường Phong cái gì cũng biết, mà hắn còn dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt hắn ta...
Sáng sớm hôm sau Hoan a sao đến Đường gia, tìm được Đường phụ.
"Ta muốn bán hết số đất vườn còn lại và cả nhà của a phụ ta nữa."
Đường phụ gật đầu, cũng không hỏi nguyên nhân, bảo Đường Phong viết một bản khế ước mua bán nhà Lý, bảo Hoan a sao điểm chỉ vào, vì Lý lang trung không có ở đây nên bây giờ muốn bán nhà Lý chỉ có thể để Hoan a sao điểm chỉ, hơn nữa phải có khế ước mua bán nhà ban đầu của Lý lang trung thì mới bán được.
Về phần khế ước đất vườn còn lại, Hoan a sao cũng mang đến giao hết cho Đường phụ, chỉ cần có người đến mua nhà mua đất thì thông báo cho hắn ta đến ký tên đồng ý, giao nhận tiền bạc rồi làm khế ước mới cho chủ nhân mới là được.
"A Chính, ta có thể nói chuyện riêng với ngươi một lát được không?"
Hoan a sao khẽ hỏi.
Đường Phong sờ sờ mũi, đang chuẩn bị đi ra nhà chính thì Đường phụ lên tiếng: “Gọi ta là Đường Chính đi, những gì cần nói chúng ta cũng đã nói xong rồi, sau này có người đến mua đất mua nhà thì ta sẽ thông báo cho ngươi."
Lời từ chối rõ ràng như vậy khiến Hoan a sao có chút mất mặt, nhưng Đường Phong còn đứng ở bên cạnh nhìn nên hắn ta cũng không thể làm gì được, chỉ có thể tức giận bỏ đi.
Sau khi Hoan a sao rời đi, Đường phụ quay đầu nhìn Đường Phong, Đường Phong vội vàng đảm bảo như thề thốt: “Ta không nghe thấy gì hết, cũng tuyệt đối sẽ không nhiều miệng nửa lời trước mặt a sao đâu!"
Được Đường Phong đảm bảo, Đường phụ vui mừng gật đầu rồi yên tâm làm việc của mình.
Còn chưa đến giờ ăn trưa thì Hoan a sao bọn họ đã thu dọn xong đồ đạc rời đi, trong viện Lý lang trung có rất nhiều đồ dùng có thể dùng được nên họ còn thuê hai chiếc xe trâu mới chở hết đi được.
Người khiến mình khó chịu cuối cùng cũng không còn ở trước mắt nữa, nhưng chuyện mới lại đến, nhưng với Đường Phong mà nói thì đó coi như là chuyện tốt.
"Có ai ở nhà không?"
Lúc Đường gia đang ăn cơm chiều thì ngoài cửa truyền đến một giọng nói rụt rè.
"Ai vậy? Có ở nhà đây" Đường a sao đặt bát đũa xuống, nhỏ giọng nói một câu: “Tối muộn thế này lại còn ngày đông nữa không ở nhà thì đi đâu được."
"Muộn thế này đến chắc chắn là có việc rồi, mọi người ăn trước đi, ta cùng hắn đi xem sao." Đường phụ nói xong liền cùng Đường a sao ra ngoài.
"Ăn nhiều một chút đi.” Đường Phong gắp liên tục mấy đũa thức ăn vào bát Lâm Vũ.
"Đầy rồi, thôi được rồi mà."
Lâm Vũ nhìn bát cơm sắp đầy ngọn ngăn lại.
Đường Phong khẽ cười, ghé vào tai Lâm Vũ ái muội nói nhỏ: “Đầy? Chỗ nào đầy?"
Lâm Vũ lúc này mới kịp phản ứng câu vừa rồi của mình có bao nhiêu mờ ám, vành tai đỏ bừng.
Đường Phong thấy vậy vừa định trêu chọc phu lang nhà mình vài câu thì Đường a sao vội vàng chạy vào phòng bếp: “A Phong, trong thôn có người bị bệnh, mau đi xem một chút đi."
Đường Phong vừa nghe thì biết nghề cũ của mình đến rồi.
Đặt bát đũa xuống, Đường Phong liền cùng Đường phụ và một cậu bé mười hai mười ba tuổi đến tìm họ cùng đi về phía tây của thôn.
"Cẩu Tử, tranh thủ lúc này nói cho ta nghe xem Gia gia ngươi có triệu chứng gì, bắt đầu từ khi nào?"
Đường Phong bảo Cẩu Tử kể lại tình hình bệnh của gia gia mình.
"Vâng."
A phụ của Cẩu Tử lên trấn làm thuê vất vả lắm mới kiếm được tiền, lúc này còn chưa về nhà, trong nhà chỉ có hắn và gia gia, thấy gia gia kêu đau dữ dội Cẩu Tử nhớ đến lời người trong thôn nói con trai thôn trưởng đi theo Lý lang trung học y thuật nên bảo Hà Tất a sao ở nhà trông gia gia còn mình chạy đến Đường gia thỉnh người.
"Trưa nay Gia gia ta đã nói bụng trướng khó chịu rồi, đến chiều thì đau dữ dội hơn, lúc ta ra khỏi nhà gia gia còn lăn lộn trên giường!" Giọng Cẩu Tử càng lúc càng run: “ Gia gia có phải bị cái gì quấy phá không ạ?"
Đường Phong vươn tay vỗ nhẹ vai Cẩu Tử: “Không đâu, ta xem rồi sẽ biết có chuyện gì thôi."
Đi ở phía trước Đường phụ sắc mặt cũng không được tốt, sắp cuối năm rồi, ông ấy đương nhiên hy vọng mọi người trong thôn đều bình an.
Đến nhà Cẩu Tử, trong nhà chính đã có không ít người trong thôn đứng đó.
"A! Đau quá! Đau chết mất! Đau chết mất!" Một giọng khàn khàn từ trong phòng truyền ra, nghe thôi cũng biết là đang đau đến mức nào.
"Gia Gia!"
Cẩu Tử chạy vào: “Gia gia ơi, con đưa thầy lang đến rồi đây, gia gia ơi!"
Đường Phong cũng không có thời gian chào hỏi mọi người bên ngoài, xách theo hòm thuốc đã nhờ Đường phụ chuẩn bị cũng đi vào theo.
"Thôn trưởng."
"Thôn trưởng."
Mọi người thấy Đường phụ thì đều chào hỏi.
"Đường Phong học được chút bản lĩnh thì xem sao ra bệnh." Một hán tử hơn bốn mươi tuổi thở dài nói.
Những người khác nhìn nhau vài lần, trong mắt không mấy hy vọng, dù sao thì Đường Phong bản thân còn là người ốm yếu, tuy nói thân thể đã tốt hơn nhiều nhưng việc học y thuật, làm gì có chuyện học được chút thời gian là có thể ra tay được ngay.
Đường phụ đương nhiên biết họ nghĩ gì, ông và phu lang làm sao không lo lắng cho Đường Phong chứ, nhưng khi ra khỏi Đường gia Phong đã nói rõ là mình có tám phần chắc chắn, hơn nữa giờ này rồi mà đưa người lên trấn cũng không phải chuyện dễ, gió lớn tuyết rơi thế này chỉ có thể để Đường Phong thử xem sao.
Đường Phong vào phòng thì thấy ánh đèn dầu lờ mờ, gia gia của Cẩu Tử đau đến ướt đẫm cả quần áo, hai người phu lang của Cẩu Tử đứng bên cạnh mỗi người giữ một tay ông chỉ sợ ông đau quá làm bị thương mình.
"Để ta xem."
Đường Phong đặt hòm thuốc xuống, kéo tay gia gia Cẩu Tử bắt mạch.
"Có phải ông đau bụng quặn từng cơn quanh rốn không?"
Gia gia của Cẩu Tử đau đến nhăn cả mặt, nghe Đường Phong nói thì khẽ gật đầu.
Đường Phong lập tức đặt hai tay lên bụng dưới bên phải của gia gia Cẩu Tử, nhẹ nhàng ấn xuống.
"A! Đau quá! Đau quá!"
Gia gia của Cẩu Tử theo động tác của Đường Phong đột nhiên hét lên, khiến những người còn lại trong phòng và cả ngoài nhà chính giật cả mình!
"Gia gia ơi!"
Cẩu Tử khẩn trương tiến lên nhìn chằm chằm vào tay Đường Phong: “Gia gia ta đau! Ngươi buông ra đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

