Lâm Vũ hé miệng ăn vào, còn hơi nóng, nhưng đường đã tan ra bên trong, ăn vừa thơm vừa ngọt lại giòn.
"Ngon."
Đường Phong cười cười, liên tục đút cho Lâm Vũ mấy miếng mới dừng lại.
Đường a sao và Đường phụ bưng bát tóp mỡ chấm muối, cũng ăn rất ngon lành.
Tổng cộng rán được hai bình mỡ lớn và một bình nhỏ mỡ, đây là để dùng trong ngày thường.
Số thịt heo còn lại thì làm thành thịt hun khói treo lên, như vậy không chỉ để được lâu hơn mà sau này chiêu đãi khách cũng có thịt để lấy ra dùng bất cứ lúc nào.
Đường Phong chọn năm miếng thịt heo vừa nạc vừa mỡ xách sang một bên.
Lâm Vũ đem số thịt còn lại bỏ vào nồi, dùng muối xoa đều lên từng miếng, Đường phụ cầm thang gỗ vào phòng chứa củi, dựng thang rồi trèo lên, đợi Đường a sao đưa thịt đã ướp muối lên thì treo lên trên.
Chờ Lâm Vũ ướp xong số thịt trên tay, chuẩn bị lấy năm miếng thịt của Đường Phong thì bị hắn ngăn lại.
"Để đó ta làm."
Nói xong liền đưa tay ra nhận lấy năm miếng thịt, xoa muối lên, lần này anh cho lượng muối nhiều gấp đôi Lâm Vũ.
"Phu quân, nhiều muối quá rồi đấy?"
Lâm Vũ không nhịn được nhắc nhở Đường Phong một câu, dù gì thì đó cũng là thịt mà.
Đường Phong tay vẫn không ngừng làm, nghiêng đầu cười cười: “Yên tâm đi, ta không làm thịt hun khói đâu."
Nói xong lại cúi đầu làm tiếp.
Chờ ướp xong hết số thịt, Đường Phong nhờ Lâm Vũ giúp mình treo thịt lên chỗ tương đối thoáng gió trong phòng bếp.
"Sao lại treo ở đây? Chỗ kia có nhiều chỗ trống mà."
Đường a sao đi ra nói.
"Không cần đâu, cứ treo ở đây đi, ta thử một cách làm khác."
Đường Phong vác mấy khúc gỗ lớn đến, còn có một ít cành cây nhỏ dễ cháy, rồi đốt lửa ngay bên dưới.
"Ngươi định nướng thịt ăn à? Nhưng cũng không cần nhiều củi thế này, lại còn treo cao vậy nữa?"
Đường a sao chỉ vào khoảng cách giữa thịt và củi lửa, xa quá đấy.
Lâm Vũ nghiêng đầu nhìn Đường Phong, cũng không hiểu.
Đường Phong quạt quạt lửa, kéo hai cái ghế dài đến bảo Đường a sao và Lâm Vũ ngồi xuống sưởi ấm.
"Cứ để vậy là vừa, mấy ngày nay chúng ta không cần dùng chậu than trong nhà chính nữa, cứ đốt lửa ở đây là được rồi."
Đường phụ đi ra nhìn đống củi và năm miếng thịt phía trên: “Đang làm gì vậy?"
"Thịt khô."
Đường Phong cười cười trả lời.
"Thịt khô?"
Lâm Vũ hỏi thay ba người: “Đó là cái gì?"
Thịt khô, như tên gọi, là món thịt nấu chín thái lát, bề ngoài nhìn trong suốt sáng bóng, màu sắc tươi ngon, ăn vừa thơm vừa ngọt, béo mà không ngấy, không chỉ hương vị độc đáo mà còn có tác dụng khai vị, giữ ấm, tiêu thực...
"Đây là sư phụ có nói qua vài câu với ta, nói là thịt sau khi ướp mà dùng lửa hun hai ngày thì sẽ bảo quản được lâu hơn.” Đường Phong giả vờ nhớ lại: “Hình như là có thể bảo quản được khoảng sáu tháng thì phải."
"Sáu tháng ư?"
Đường a sao kinh hô một tiếng, Lâm Vũ trong mắt cũng lộ vẻ khó tin.
"Thật sự được vậy sao?" Đường phụ ngược lại bình tĩnh hơn một chút, nhưng trong mắt cũng không giấu được vẻ kích động và vui sướng, nếu có thể để được lâu như vậy thì thật sự là chuyện tốt mà!
"Ta cũng chỉ nghe sư phụ nói thôi, ông ấy cũng chưa làm bao giờ, nên ta lấy năm miếng thịt ra thử xem." Đường Phong giải thích.
Đường phụ nhìn năm miếng thịt phía trên đống củi, nghiến răng: “Được!" Nếu thành công thì tốt quá.
Vì thế mấy ngày sau đó Đường gia đều đốt lửa sưởi ấm trong phòng bếp, tuy khói bụi có nhiều hơn một chút, nhưng so với chậu than thì lửa mạnh hơn nhiều, cả nhà quây quần nướng đồ cũng thoải mái.
Tuyết lớn quả nhiên không ngừng được mấy ngày lại bắt đầu rơi, may mà nhà nào trong thôn cũng đã làm thịt lợn xong rồi, hiện tại thì thật sự không có gì đáng lo nữa, nhà nào nhà nấy đều đóng cửa ở trong nhà.
Đường gia một nhà đang sưởi ấm vui vẻ bên đống lửa thì vị khách không mời mà đến kia lại tới nữa.
"Ta nói sao không nghe thấy tiếng người ở nhà chính, hóa ra đều ở trong bếp cả."
Hoan a sao vén rèm bước vào phòng bếp, theo sau là ca nhi mấy ngày không gặp.
"Chẳng là cái chậu than nhỏ quá không đủ ấm sao, đổi chỗ thôi, mau ngồi đi." Đường a sao mời hai người.
Lâm Vũ định đứng dậy lấy ghế thì bị Đường Phong khẽ kéo lại.
"Hoan a sao, phiền ngươi tự lấy ghế nhé." Đường Phong nói với Hoan a sao đang đứng bên cạnh chờ người lấy ghế cho mình: “Nếu để ta lấy thì ta sợ ngươi lại cảm thấy khách sáo, vậy thì hiểu lầm to đấy."
Vẻ mặt đó của Đường Phong tuyệt đối không khiến người ta ghét được, ngược lại còn thấy rất thân thiện.
"Đúng đúng đúng! Tự chúng ta làm được mà!"
Hoan a sao nghe vậy vội vàng cùng ca nhi khiêng một cái ghế dài từ bên cạnh đến, định đặt cạnh Đường Phong.
Ai ngờ Đường Phong đột nhiên chỉ vào chỗ ngồi gần tường nói: “Chỗ đó của Hoan a sao lửa mạnh nhất đấy.” khói bụi cũng nhiều nhất: “Mau ngồi đi."
Hoan a sao cứng đờ tay, gượng cười: “Được thôi."
Đợi Hoan a sao và ca nhi vừa ngồi xuống thì Đường Phong đột nhiên kéo Lâm Vũ ngáp một cái: “Hôm qua ngủ hơi muộn, có chút mệt rã rời, vậy Hoan a sao chúng ta không làm phiền hai người nữa nhé, hai người nói chuyện vui vẻ nhé."
"Cái này..."
Hoan a sao có chút luống cuống, nhưng không thể nói thẳng ra là "Ngươi ở lại đi! Ta muốn ngươi nhìn quen mắt cái ca nhi nhà ta!" được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đường Phong kéo Lâm Vũ không nói câu nào ra khỏi phòng bếp về phòng.
Đường phụ nhếch mép cười rồi cũng đứng lên: “Ta cũng đi nghỉ ngơi một chút, ngày đông này là thời điểm tốt nhất để tranh thủ thời gian ngủ đấy."
Nói xong cũng ra khỏi phòng bếp.
Để lại Hoan a sao ba người hai mặt nhìn nhau.
Chủ nhà đều không ở đây thì còn gì để ở lại nữa, vì thế không lâu sau Hoan a sao và ca nhi cũng đi mất.
Đường Phong từ trong cửa sổ nhìn Hoan a sao bọn họ rời đi, đáy mắt sâu thẳm, hắn phải nhanh chóng giải quyết hai người kia thôi, có thể nhẫn nhịn lâu như vậy cũng là nể mặt Lý lang trung, tuy rằng không biết vì sao Lý lang trung lại có đứa con như vậy, Đường phụ và Hoan a sao có chuyện gì, nhưng người này dám có ý đồ với hắn, khiến phu lang của hắn không vui, hừ! Coi hắn là quả hồng mềm sao?
"Đi rồi à?"
Lâm Vũ nằm trên giường hỏi.
"Đi rồi."
Đường Phong xua tan khói mù bám trên người, trở lại bên giường cởi áo khoác, nhẹ nhàng vuốt ve eo Lâm Vũ, ái muội thì thầm: “Phu lang..."
"Chúng ta ở trong phòng, cửa phòng ta khóa rồi."
"A sao bọn họ nghe thấy thì..."
Đường Phong dùng ngón tay khẽ chạm vào môi Lâm Vũ, giọng nói cũng vì dục vọng mà trở nên khàn khàn: “Cho nên... đành ủy khuất ngươi đừng kêu to quá."
Mặt Lâm Vũ nóng lên định cãi lại nhưng vừa mở miệng đã bị chặn lại.
(Tiếp theo không thể miêu tả, hắc hắc hắc)
Trong phòng này lửa nóng hừng hực, nhưng lúc này ở nhà Lý lang trung thì Hoan a sao và ca nhi sắc mặt không được tốt lắm.
"Đóng cửa nhà chính lại."
Hoan a sao đen mặt lạnh giọng nói với ca nhi ít hiểu biết.
Ca nhi nhìn sắc mặt của Hoan a sao thì run rẩy ngoan ngoãn đóng cửa lại.
Bốp!
Ca nhi bị một bàn tay giáng mạnh xuống mặt!
"A sao!"
Ca nhi ôm mặt bị đánh kinh hãi kêu lên.
"Còn kêu la cái gì! Ngươi có ý gì hả! Ta xấu hổ chết đi được!"
Hoan a sao tức giận đập mạnh xuống bàn gỗ: “Ngươi làm được cái gì hả?"
Ca nhi đỏ mắt ấm ức nói: “Cái này cũng không trách ta mà, cái tên Đường Phong kia nhìn ta còn không thèm liếc lấy một cái."
"Còn không trách ngươi?"
Hoan a sao bước nhanh đến trước mặt ca nhi, dùng tay chỉ mạnh vào trán nó: “Ngươi không phải rất có bản lĩnh sao? Đến cả cái thằng góa vợ kia cũng lên giường với ngươi được! Sao đến một thằng Đường Phong mà ngươi cũng không làm được hả?"
Ca nhi rơm rớm nước mắt nói: “Đại Ngưu có gì không tốt chứ! Chẳng qua là góa vợ thôi mà! Nếu không phải các người không đồng ý thì ta, ta..."
"Ngươi còn dám cãi hả!" Hoan a sao tức giận trợn tròn mắt: “Ta không thể để ngươi đi theo vết xe đổ của ta! Ngươi có biết không hả!"
Ca nhi ôm mặt khóc lắc đầu: “Không phải, không phải vì ta! Ngươi là vì ngươi và a phụ có thể sống tốt hơn thôi!"
"Chúng ta sống tốt thì ngươi cũng không được sống tốt hơn chúng ta? Cút về phòng cho ta! Đồ vô dụng!"
Ca nhi lau nước mắt, nức nở chạy về phòng, khi đóng cửa phòng còn cố ý đóng thật mạnh.
Hoan a sao thở hổn hển mấy hơi, ngã ngồi xuống ghế.
"A Chính..."
Đường Phong, người chiều nay vận động sung sức tinh thần, cũng bắt đầu làm việc chính.
Cái tên Hoan a sao kia cứ nhìn chằm chằm mình như vậy, chứng tỏ ca nhi kia không phải là chưa từng quan hệ, mà là đã có quan hệ rồi.
Theo như Đường Phong đánh giá trong khoảng thời gian này thì từ dáng đi nhỏ nhẹ của ca nhi và việc nó thường xuyên xoa nhẹ ấn đường có thể đoán được khả năng mang thai là khá cao, ca nhi mang thai thời gian đầu thì ấn đường sẽ ửng hồng và nóng lên, ca nhi kia chắc là cảm thấy ấn đường khó chịu quá nên mới thường xuyên chạm vào.
Nhưng dù ca nhi kia đã xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan đến Đường Phong, hắn chỉ cần khiến ca nhi và Hoan a sao không bám theo mình là được.
Mà để họ không quấn lấy hắn, thậm chí rời khỏi thôn Tiểu Thanh Sơn thì thật ra rất đơn giản.
Đường Phong xách theo hai gói thuốc, gõ cửa nhà Lý lang trung.
Cốc cốc cốc!
Cốc cốc cốc!
"Hoan a sao có nhà không? Ta là Đường Phong."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
