Hai chữ "đang chờ" trên giao diện sáng đến chói mắt. Lạc Anh nhìn nó hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, thấp giọng hỏi: "Phải chờ đến bao giờ?"
[Cho đến khi mục tiêu tiếp nhận bản đồ.]
"Ta biết đọc." Nàng phủi bụi trên tay áo, vừa phủi được hai cái, một mảng bụi dưới khuỷu tay lại rơi xuống tà váy. Nghĩ đến cảnh mình phải chui dưới gầm giá sách mà nhiệm vụ vẫn chưa được tính là hoàn thành, Lạc Anh cảm thấy cực kì khó chịu.
Hệ thống dường như chưa nhận ra, nó còn lạnh lùng nhắc nhở: [Người dùng hiện đang nợ một điểm.]
Lạc Anh dừng phủi bụi, hỏi nó: "Ta có hỏi ngươi chuyện ấy sao?"
Chữ "không" hiện lên trên không trung, nàng không cảm xúc nói: "Vậy thì câm miệng."
Giao diện yên tĩnh, không còn hồi đáp gì nữa, chỉ còn tiếng gió lùa qua rặng trúc, lá xanh cọ vào nhau phát ra tiếng xào xạc. Lạc Anh nép trong góc khuất giữa tường lầu, vừa đủ tránh khỏi tầm mắt của hai đệ tử canh cửa. Nàng vốn định nhân lúc không ai chú ý trở về thay y phục, nào ngờ chưa đi được mấy bước, trạng thái nhiệm vụ đã khiến chân nàng như bị đóng băng tại chỗ.
Giờ vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ, không biết hắn bao giờ mới đến? Có biết là có người đang rất mất kiên nhẫn hay không? Nếu hắn nổi hứng trì hoãn vài ngày, nàng chẳng lẽ phải dựng lều trước Tàng Thư Các mà canh sao?
Lúc này, phía cuối con đường lát đá bỗng có tiếng bước chân, Lạc Anh theo bản năng nhìn sang. Có một bóng người đang đi qua đây, y phục đệ tử ngoại môn màu xanh xám đã cũ, nhưng mặc trên người hắn lại không hề có vẻ gì nhếch nhác. Dáng người hắn cao, bước chân thong thả, bên hông chỉ đeo một thanh kiếm vỏ đen không có hoa văn.
Không phải Yến Vô Trần thì còn ai vào đây nữa?
Lạc Anh lập tức lùi sâu vào sau khóm trúc, có cành trúc quệt qua tóc nàng, nàng không kịp để ý, chỉ đưa tay vén tà váy rách vào trong, nín thở nhìn qua khe lá.
Yến Vô Trần không đi về phía nàng mà bước thẳng đến trước cửa Tàng Thư Các, lấy thẻ thân phận đưa cho đệ tử canh cửa. Một người kiểm tra thẻ rồi hỏi: "Yến sư đệ muốn tìm loại điển tịch nào?"
Hắn đáp: "Ta muốn tìm ghi chép liên quan đến bí cảnh Hắc Vụ."
Đệ tử kia trả lại thẻ, nghiêng người nhường đường: "Ở dãy sách ghi chép bí cảnh phía tây, trong đó có đồ và địa chí đều đặt tại hàng dưới, nhưng đồ trong đó cũ lắm rồi, chưa chắc còn dùng được."
"Đa tạ."
Yến Vô Trần nhận lại thẻ, bước qua cửa, từ đầu đến cuối không hề nhìn về phía rặng trúc. Lạc Anh chậm rãi thở ra, còn chưa kịp thả lỏng, giao diện trước mặt đã lóe sáng:
[Phát hiện mục tiêu tiến vào phạm vi nhiệm vụ.]
[Đang kết nối tiến trình truyện.]
Quầng sáng mỏng mở rộng, những đường nét mơ hồ dần hiện rõ. Không giống giao diện nhiệm vụ chỉ có vài hàng chữ khô khốc, lần này bên trong còn hiện ra cảnh tượng tại Tàng Thư Các. Lạc Anh nhìn thấy bóng lưng Yến Vô Trần đi qua từng dãy giá sách.
Nàng cảm thấy như được mở mang tầm mắt, thầm nghĩ thì ra đây chính là tuyến truyện dưới góc nhìn của hắn.
Nàng cau mày:
"Sao ngươi không mở cho ta xem trước?"
[Chức năng chỉ kích hoạt khi tiến trình liên quan trực tiếp đến nhiệm vụ.]
Bên trong giao diện, Yến Vô Trần đã đi đến dãy sách phía tây. Thủ thư ban nãy nghe động tĩnh những hai lần mà không bắt được thủ phạm, lúc này vẫn đang đứng gần đó, trông sắc mặt ông có vẻ không được tốt lắm, ánh mắt thỉnh thoảng quét xuống gầm giá sách, tựa như có con mọt sách màu bạc có thể ngang nhiên bò ra lần nữa.
Lạc Anh nhìn theo ánh mắt ấy, da đầu chợt tê rần. Chính xác thì nàng vừa mới bò ra từ chỗ đó.
Yến Vô Trần dừng lại cách ông vài bước, lên tiếng: "Tiền bối, đệ tử muốn xem bản đồ bí cảnh Hắc Vụ."
Thủ thư nhìn thẻ thân phận trong tay hắn rồi chỉ về dãy trong cùng: "Bản đồ ở hàng dưới, muốn mang ra ngoài thì phải ghi lại tên và thời hạn, không được làm hỏng."
"Vâng."
Hắn không hỏi thêm, cúi người tìm kiếm. Lạc Anh cũng vô thức cúi thấp đầu theo, ánh mắt dán chặt vào giao diện.
Ống trúc nằm đúng chỗ nàng đã đặt, kẹp giữa hai quyển ghi chép dày cộp. Phần tên được kéo ra ngoài vừa đủ, nét chữ "Hắc Vụ" hiện rõ dưới ánh sáng lọt qua cửa sổ. Yến Vô Trần lướt qua vài cuốn địa chí, đầu ngón tay dừng trước ống trúc.
Ngay khoảnh khắc ấy, trước mặt Lạc Anh bật ra một hàng chữ mới, nàng khẽ siết chặt tay: [Mục tiêu đã phát hiện vật phẩm nhiệm vụ.]
Yến Vô Trần rút ống trúc khỏi ngăn sách, nắp ống bật mở, tấm bản đồ cuộn bên trong được trải lên mặt bàn gần đó. Những đường mực cũ đã hơi nhạt màu, có ba chỗ được sửa đều rất kín đáo, không phá hỏng nét vẽ ban đầu, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn nhận ra màu mực mới hơn một chút.
Yến Vô Trần đặt ngón tay lên khe núi phía bắc, Lạc Anh cũng bất giác nhìn theo. Trên bản đồ cũ, một con đường men qua vách đá được đánh dấu là lối tắt. Nàng đã gạch bỏ đường ấy, thêm vào bên cạnh một nét chú thích nhỏ, chỉ rõ vách đá từng sạt xuống, đường cũ không còn thông. Yến Vô Trần rút cuốn ghi chép bên cạnh, lật đến những trang cuối.
Trong giao diện, một dòng bình luận bỗng trượt qua:
[Đúng lúc cần vào bí cảnh thì bản đồ tự đưa đến tận tay, độ may mắn của nam chính bắt đầu làm việc rồi.]
Ngay sau đó, những dòng khác nối nhau xuất hiện:
[Ta đã nói mà, người có số làm nam chính bước đến đâu cũng nhặt được đồ hữu dụng thôi.]
[Ống bản đồ hình như còn cố tình thò chỗ ghi tên của nó ra ngoài, sợ hắn không nhìn thấy hay sao?]
[Đừng vội mừng, bản đồ cũ trong Tàng Thư Các chắc gì đã đáng tin.]
[Càng cũ càng tốt, theo kinh nghiệm của ta, mấy thứ đồ cũ bám nhiều bụi thường mới là thứ có giá trị.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
