Bước chân bên ngoài dừng lại. Lạc Anh nằm im, một tay giữ tóc, một tay chống lên nền đá lạnh. Bụi thì bám xung quanh, váy thì mắc ở giá sách, không cần soi gương cũng biết bộ dạng hiện giờ chẳng còn nửa phần kiêu kỳ nữa.
Có tiếng vải áo sột soạt bên cạnh, thủ thư cúi xuống. Lạc Anh nhìn đôi giày vải cách mình một thước, nàng siết chặt ngón tay.
Một lát lâu sau, ông lão đưa tay nhặt thứ gì đó bên cạnh chân giá, hóa ra là một con mọt sách màu bạc đang cố giãy giụa:
"Thì ra là ngươi."
Lạc Anh vẫn không nhúc nhích, chờ tiếng ghế gỗ vang lên mới thở phào.
Hệ thống đúng lúc thông báo: [Thời gian hiệu lực còn lại: Hai phần ba nén hương.]
Lạc Anh cắn chặt răng, nó đã không biết xấu hổ vì bán đồ dỏm cho nàng, giờ lại còn mặt dày thúc giục.
Sợi sáng màu lam vẫn kéo dài về phía cầu thang. Lạc Anh kéo tà váy khỏi mấu gỗ, nén cơn bực bội rồi tiếp tục bò về phía trước. Nàng cố giữ động tác thật nhẹ nhàng cẩn thận, chọn chỗ phù hợp để di chuyển. Đến cuối dãy, nàng phải nằm sát xuống chờ thủ thư cúi đầu ghi chép mới nhanh chóng lướt qua khe hẹp giữa hai giá.
Tóc tai và quần áo đầy bụi, tà váy còn bị rách một đường dài, còn đâu thể diện của con gái phong chủ?
Cuối cùng, sợi sáng dẫn nàng đến chân cầu thang, chỗ này khuất bàn thủ thư, ánh sáng cũng bị bức bình phong che lại.
Trên tầng lúc này không có người, nàng nhìn những giá sách cao quá đầu, chia thành từng dãy thẳng tắp, bắt đầu nhìn kĩ nội dung sách của từng giá, sau đó, điểm sáng màu lam bay thẳng về phía tây.
Trên giá có hơn trăm ống trúc, tất cả đều ghi tên bí cảnh bằng loại mực đã phai màu. Nàng lướt qua từng hàng, cuối cùng nhìn thấy điểm sáng dừng trước một ống trúc nằm khuất sau hai quyển địa chí. Bên ngoài ống trúc chỉ viết bốn chữ: "Hắc Vụ bí cảnh".
Nàng vừa đưa tay chạm vào thì quầng sáng lập tức mở ra trước mắt:
[Đã tiếp xúc mục tiêu.]
[Đang mở chức năng hiệu chỉnh.]
[Phát hiện ba điểm sai lệch.]
Lạc Anh lấy cuộn bản đồ ra, trải lên mặt bàn nhỏ cạnh cửa sổ, ở mép ngoài bản đồ đã hơi ố vàng. Những đường núi, dòng nước và khu vực sương độc chằng chịt nối nhau, nếu chỉ nhìn lướt qua thì hoàn toàn không thể nhận ra sai ở đâu. Ngay sau đó, ba điểm đỏ lần lượt hiện lên trên mặt bản đồ.
Điểm thứ nhất nằm ở khe núi phía bắc, trên bản đồ cũ, nơi đó được đánh dấu là đường cụt, nhưng đường sáng của hệ thống lại kéo dài qua một vách đá. Điểm thứ hai là một dòng suối phía tây, hướng nước đã thay đổi, đoạn đường cũ sẽ dẫn thẳng vào vùng đầm lầy phủ độc chướng. Điểm cuối cùng nằm gần trung tâm bí cảnh, nơi đó vẽ một cây cầu đá nối giữa hai sườn núi, nhưng quầng sáng lại hiện lên hai chữ "đã sập".
Hệ thống nói tiến trình sai lệch có thể khiến nàng chết, chẳng lẽ nguyên nhân nằm ở một trong ba chỗ này?
Nàng hỏi: "Chỉ cần sửa lại những điểm được đánh dấu thôi đúng không?"
[Đúng.]
"Vậy ta phải dùng gì để sửa?"
[Người thực hiện nhiệm vụ đặt ngón tay lên điểm sáng, truyền linh lực theo đường chỉ dẫn.]
Lạc Anh làm theo, cứ như vậy, một luồng linh lực mộc hệ mảnh như tơ từ đầu ngón tay nàng chảy vào mặt bản đồ. Nét mực cũ ở khe núi phía bắc dần nhạt đi, thay bằng một đường nhỏ uốn qua vách đá. Dấu vết mới hòa với lớp mực cũ, không nhìn ra đã bị người khác sửa lại. Điểm thứ hai rồi đến điểm cuối cùng đều diễn ra khá thuận lợi, chỉ là cơn choáng đến quá bất chợt, nàng suýt nữa đã kéo thêm một nét thừa.
[Hiệu chỉnh hoàn tất.]
[Chưa đạt điều kiện bàn giao.]
Lạc Anh cuộn bản đồ lại, đặt vào ống trúc, sợi sáng màu lam lập tức kéo từ chiếc ống đến một ngăn trống ở hàng dưới cùng, nằm giữa hai quyển ghi chép về bí cảnh. Nàng đặt ống bản đồ vào ngăn ấy, còn chu đáo để phần có tên lộ ra ngoài một chút.
[Đã xác nhận vị trí bàn giao.]
[Nhiệm vụ chưa hoàn thành, đang chờ mục tiêu tiếp nhận.]
Lạc Anh rút tay về.
Nàng đã sửa bản đồ, đã đặt nó ở nơi Yến Vô Trần có thể tìm thấy, phần còn lại là chỉ cần chờ độ may mắn vô lý của nam chính phát huy đúng lúc là được.
Tiếng bước chân chợt vang lên dưới cầu thang. Đúng lúc này hệ thống cũng thông báo: [Tàng Ảnh Phù còn hiệu lực: Một phần mười nén hương.]
"Ngươi không thể nói sớm hơn sao?"
[Chưa phát hiện nguy hiểm trực tiếp.]
Lạc Anh không đi về phía cầu thang nữa, nàng lách qua dãy giá phía đông, nhìn thấy một cầu thang nhỏ dùng để chuyển sách nối xuống gian sau. Nàng vén váy, đi nhanh xuống. Ở cuối hành lang là một cánh cửa nhỏ đang hé mở, ánh sáng ngoài sân lọt vào thành một vệt dài trên mặt đất. Sau đó, cái bóng của nàng lại hiện ra. Phía sau, tiếng bước chân vẫn đang tiến lại gần.
Nàng không còn lựa chọn nào khác, lập tức cúi xuống, chui vào gầm chiếc giá gần cửa. Cùng lúc ấy có một giọng nói già nua vọng từ đầu hành lang: "Kỳ lạ, rõ ràng ta nghe thấy tiếng động mà nhỉ."
Lạc Anh nằm sát xuống đất, mặt không cảm xúc. Hệ thống lại lên tiếng: [Tàng Ảnh Phù sắp hết hiệu lực.]
[Đã hoàn thành giai đoạn chỉnh sửa và bố trí bản đồ.]
[Đang chờ Yến Vô Trần tiếp nhận.]
Ngay bên dưới còn có một dòng nhỏ hơn: [Nợ: 1 điểm.]
1 điểm để vừa bò vừa trốn dưới gầm giá sách, nói là không cay thì tức là nói dối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)