Khán giả trong phòng livestream đồng loạt phấn khích đến mức hóa thành "gà gào thét".
Chỉ thấy Lâu Yến Kinh lại ngậm lấy que bánh quy, dứt khoát áp sát môi Lê Chi với khí thế mạnh mẽ đầy tính chiếm đoạt.
Nếu như lần thử nghiệm trước đó…
Chỉ là sự đưa đẩy mập mờ, hơi thở run rẩy đan xen.
Thì nay, sau khi đã áng chừng được độ dài của que bánh quy và khoảng cách giữa hai bờ môi, động tác của Lâu Yến Kinh ngày càng trở nên lưu loát và dứt khoát hơn.
Cắn gãy, ngắt đi một đoạn dài ngay ở cự ly an toàn.
Sau đó, anh như bị nam châm hút lấy mà đột ngột tiến sát môi Lê Chi, rồi lại như hai từ cực đẩy nhau vĩnh viễn không thể áp sát, anh khựng lại đột ngột, dừng hình ngay tại khoảng cách tưởng chừng như sắp chạm môi hôn.
Rõ ràng là không hề chạm môi.
Nhưng mỗi một lần Lâu Yến Kinh ghé sát vào Lê Chi, lại kích thích màng nhĩ, khiến khán giả phải hú hét điên cuồng!
Vì chẳng ai biết được trong số những lần áp sát đó, lần nào họ sẽ thực sự hôn nhau.
Chỉ mình Lê Chi biết lời hứa của Lâu Yến Kinh. Anh bảo cứ giao cho anh, anh sẽ cố gắng không chạm vào môi cô.
[Á á á cứu tui với! Rốt cuộc làm sao hai người họ có thể toát ra vẻ vừa gợi tình lại vừa cấm dục được như thế chứ! Cảm giác Lâu Yến Kinh đang kiềm chế cực kỳ luôn!]
[Trời ơi… Vừa nãy Lê Chi có vẻ hơi căng thẳng, chắc là do thấy hôn nhau trên sóng livestream thì ngại quá! Thế nên sếp Lâu thực sự đang cố gắng giữ khoảng cách đấy!]
[Miệng thì cứ đâm chọt đòi tổ chương trình phát phúc lợi, nhưng thực tế thì ổng siêu siêu siêu tôn trọng vợ mình luôn!]
[Nhưng cái cảm giác như sắp chạm môi đến nơi rồi lại thôi, kiểu dứ dứ lạt mềm buộc chặt này lại càng cuốn cơ! Lâu Yến Kinh đúng là lụy vợ quá rồi!]
Thế mà hiệu ứng mang lại lại tốt ngoài mong đợi!
Còn Lê Chi, cô thực sự đã bị trò chơi này trêu vờn đến mức đầu óc quay cuồng.
Hai bờ vai cô gồng lên, trong lòng run rẩy.
Những luồng điện tê dại không ngừng xẹt qua, chạy dọc khắp cơ thể đang căng cứng, khiến nhịp tim cô đập nhanh loạn nhịp, dấy lên một cảm giác rung động đầy xa lạ.
Qua mỗi một lần Lâu Yến Kinh ghé sát lại gần.
Nhịp thở đan xen, hơi nóng phả xuống.
Khẽ mơn trớn qua những sợi lông tơ mềm mịn trên gò má cô.
Rồi anh lại nhanh chóng lùi ra ngay sau khi cắn đứt que bánh quy.
Anh thực sự đã giữ đúng lời hứa của mình.
Không hề chạm môi.
Lê Chi quả thực không cảm nhận được đôi môi Lâu Yến Kinh chạm vào mình, thế nhưng mỗi lần anh sáp lại gần, cái cảm giác thấp thỏm không biết môi hai người có lỡ chạm nhau hay không, lại càng khiến cô say sẩm, đầu óc mụ mị.
Mỗi một khoảnh khắc ấy đều khiến trái tim cô bất giác thắt lại, căng như dây đàn.
Rồi lại để mặc hơi thở của anh khẽ khàng gảy nhịp.
Để rồi ngay lúc từng đợt sóng lòng trào dâng mãnh liệt nhất, anh lại dứt khoát lùi ra.
Lê Chi thề.
Cả đời cô chưa từng trải qua một phút đồng hồ nào dài đằng đẵng như phút này.
Dài đến mức hai chân cô bủn rủn sắp đứng không vững, dù đã nhắm chặt mắt nhưng trước mặt vẫn như nổ đom đóm.
Vậy mà Kỷ Đường mãi vẫn chưa chịu hô dừng lại.
Thật ra là vì đúng là chưa hết giờ, chỉ là do bản thân cô tự cảm thấy một phút này trôi qua quá đỗi lê thê mà thôi.
Thậm chí đến Lâu Yến Kinh cũng nhận ra chân cô đang nhũn ra.
Vẫn ngậm hờ que bánh quy, anh bật ra một tiếng cười khẽ thâm trầm, bàn tay vốn đang đặt sau gáy cô trượt dần xuống, áp sát vào thắt lưng, đỡ lấy cô cho vững rồi với sức mạnh ngập tràn mị lực, anh ôm xiết sát người cô vớt lên.
[Á á á á á á á á á á á!]
[Đệt, tôi thật sự mê chết cái cảm giác Lâu Yến Kinh rõ ràng dục vọng ngập tràn mà vẫn cố kìm nén khắc chế như này rồi!]
[Ban đầu tôi chỉ đi ngang qua hot search Weibo, tò mò muốn xem ông trùm Bắc Kinh yêu đương thì sẽ như thế nào, ai ngờ đâu lại bị đoạn Pocky Kiss này thao túng tâm lý suốt trọn một phút luôn!]
[Nhỏ kia diễn đủ chưa hả? Tránh ra cho tui trải nghiệm nửa phút coi!]
[Tai Lê Chi đỏ bừng lên quyến rũ quá đi mất á á á! Vừa nãy hình như chân cô ấy nhũn cả ra rồi kìa!]
Ống kính máy quay đã phóng đại mọi phản ứng của cả hai.
Thế nhưng căn bản chẳng một ai nhận ra rằng, đây vốn chẳng phải là vợ chồng thật sự gì sất, mà chỉ là hai "anh em chí cốt" đang bị ép phải mập mờ với nhau mà thôi.
Trái lại, Phó Nghiên Trạch từ đầu đến cuối đều để tâm hồn treo ngược cành cây.
Giang Chỉ Du lại rất chủ động, sau khi ngậm que bánh quy, cô ta sẽ nhích người tiến tới, hoàn toàn chẳng e dè chuyện có lỡ chạm môi hay không.
Nhưng ánh mắt Phó Nghiên Trạch lại cứ liên tục liếc về phía Lê Chi.
Anh ta không nhìn rõ được góc nghiêng của hai người họ, từ góc độ của anh ta nhìn sang, khung cảnh ấy giống hệt như Lâu Yến Kinh đang cúi người vây trọn lấy Lê Chi, lặp đi lặp lại những nụ hôn sâu thắm thiết.
Que bánh quy đã bị anh ta vô ý cắn gãy mấy lần liền.
Phần chừa lại đều ngắn tũn chưa tới 1cm.
Lại có mấy lần đến lượt anh ta giữ quyền chủ động, nhưng anh ta lại quên mất không cắn, làm lãng phí bao nhiêu là thời gian.
Tóm lại là.
Dù Giang Chỉ Du có chủ động thế nào đi chăng nữa, dường như Phó Nghiên Trạch vẫn không hề muốn phối hợp, đặc biệt là khi đôi môi cô ta sáp lại gần sắp sửa hôn trúng, anh ta lập tức hoảng hốt nhả miệng ra.
Fan Giang Chỉ Du: ?
[Phó Nghiên Trạch bị làm sao vậy? Cứ như thể cực kỳ bài xích chuyện chạm môi với bé cưng Chỉ Du của chúng ta ấy.]
[Hình như anh ta cứ thẫn thờ suốt…]
[Mắt cứ liếc về phía Lê Chi đúng không? Sao tôi có cảm giác anh ta đang ghen với Lê Chi và Lâu Yến Kinh thế nhỉ?]
[Ha ha, thủy quân nhà Lê Chi tràn vào rồi đấy à? Cậu chủ Phó đã kiên định chọn Chỉ Du nhà này như thế rồi! Vậy mà còn cố bẻ lái kêu anh ấy ghen với Lê Chi cho bằng được?]
[Team qua đường chính hiệu đây, nhìn phát là thấy Phó Nghiên Trạch chẳng hề yêu Giang Chỉ Du. Fan nhà nào đó có vã filter quá đà hay mù dở thì cũng đừng có nhảy dựng lên cắn càn với tôi ở đây!]
Kênh livestream của CP "Chỉ Phó Vi Hôn" cãi nhau nảy lửa không ai nhường ai.
Sự kiên nhẫn của Giang Chỉ Du cũng cạn sạch.
Vài giây ngắn ngủi còn lại, cô ta dứt khoát không cầm thêm bánh quy mới nữa, ngoảnh mặt đi chỗ khác, hờn dỗi im thin thít.
Lúc này Phó Nghiên Trạch mới giật mình nhận ra bản thân vừa thất thố.
Anh ta mím môi: "Chỉ Du…"
Giang Chỉ Du cố kìm nén cục tức không muốn làm ầm ĩ trước ống kính, bèn dứt khoát quay ngoắt người đi không thèm đếm xỉa đến Phó Nghiên Trạch.
Đúng lúc này, cuối cùng Kỷ Đường cũng cất tiếng: "Hết giờ!"
Và cũng ngay tại giây cuối cùng ấy.
Lâu Yến Kinh căn chuẩn thời gian, vừa vặn cắn đứt que bánh quy, một mẩu ngắn tũn rơi gọn vào lòng bàn tay anh.
Khoảnh khắc đó.
Lê Chi cảm thấy nhẹ nhõm như vừa được đặc xá.
Lâu Yến Kinh khẽ liếm môi, khóe miệng vẽ nên một nụ cười mị hoặc lấp loáng nước.
Anh nhấc tay, dùng đệm thịt ở ngón tay miết nhẹ lên cánh môi Lê Chi, lau đi chút vụn bánh matcha còn vương trên bờ môi đỏ mọng ướt át của cô.
Giọng anh trầm khàn: "Kết thúc rồi."
Đầu ngón tay thô ráp miết nhẹ qua cánh môi mềm mại. Lúc này Lê Chi mới dám thở hắt ra, hàng mi run rẩy ngước mắt lên nhìn.
Lâu Yến Kinh vẫn giữ vẻ ung dung thong thả, rũ mắt cười ngắm nhìn cô.
Anh lười biếng nghiêng đầu, ánh mắt trượt xuống vành tai đang đỏ bừng như nụ anh đào của Lê Chi: "Đại tiểu thư Chi Chi."
Lê Chi mất một lúc lâu vẫn chưa thể bình ổn lại tâm trạng.
Nhịp thở của cô vẫn còn hơi dồn dập, dẫu trò chơi đã kết thúc mà người vẫn cứ lâng lâng như trên mây, đến cả giọng nói bật ra cũng mang theo âm mũi ngọt ngào, nũng nịu pha chút ngơ ngác: "Hả?"
Lâu Yến Kinh lại một lần nữa cúi người ghé sát lại gần.
Đôi con ngươi đen thẳm nhìn chằm chằm vào đôi mắt ướt át, diễm lệ như tranh vẽ của cô.
Trong thanh âm bật cười mang theo vẻ quyến rũ xen lẫn biếng nhác: "Tai em đỏ bừng rồi kìa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
