Khán giả trong phòng livestream đang háo hức ngóng chờ.
Các ống kính máy quay cũng hỏa tốc zoom cận cảnh, bắt trọn từ nhiều góc độ để chuẩn bị phô diễn toàn diện màn tương tác đầy mờ ám sắp diễn ra.
Cõi lòng Lê Chi chợt dấy lên từng đợt sóng lăn tăn.
Cô rũ rèm mi, nhìn thấy những ngón tay thon dài, khớp xương đều đặn của Lâu Yến Kinh lơ đãng bóc hộp bánh Pocky, rút ra một que rồi xoay điêu luyện trên tay.
Dường như nhận ra ánh mắt của Lê Chi.
Lâu Yến Kinh rũ mắt nhìn xuống, hơi cúi đầu ghé sát lại gần cô, cất giọng trầm khàn đầy quyến rũ: "Căng thẳng à?"
Nhịp thở của Lê Chi rõ ràng trở nên dồn dập hơn.
Nhưng cô vẫn cố tỏ ra cứng cỏi, đáp lại: "Vợ chồng già hôn nhau thì có gì mà phải căng thẳng chứ?"
Nhưng có trời mới biết lúc này trong lòng cô đang gào thét điên cuồng đến mức nào.
Chú thiên nga nhỏ ẩn sâu trong tâm trí cô rụt chặt chiếc cổ dài, đập cánh loạn xạ, chỉ thiếu điều lặn một ngụp trốn tịt xuống đáy hồ.
Cứu mạng với!
Vợ chồng già cái nỗi gì chứ!
Cứ phải dây dưa hôn hít với thằng bạn chí cốt thiếu điều cắt máu ăn thề thế này thật sự là xấu hổ đến cùng cực rồi có được không hả!
Lát nữa cái cảnh cắn que bánh này không chừng lại bị người ta cắt ghép thành mấy đoạn video mùi mẫn rồi mang ra xem đi xem lại mất thôi?
Dù trong lòng có xấu hổ, căng thẳng, ngượng ngùng đến mức ngón chân co quắp đào cả ra được một tòa lâu đài đi chăng nữa, thì Lê Chi cũng chỉ đành nhắm mắt đưa chân mà làm tới thôi.
Mà Lâu Yến Kinh thì đã sớm nhìn thấu cô từ lâu.
Khóe môi anh khẽ cong lên, chất giọng trêu đùa đầy gợi cảm tràn ra theo từng nhịp rung của thanh quản: "Đừng căng thẳng."
Phó Nghiên Trạch mang theo tâm trạng nhấp nhổm không yên nhìn sang bên này.
Lập tức bắt gặp cảnh Lâu Yến Kinh giơ tay lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má Lê Chi, vén gọn lọn tóc rủ xuống ra sau tai, rồi nhẹ nhàng nâng chiếc cằm thanh tú của cô lên.
"Đại tiểu thư Chi Chi chỉ việc ngậm lấy bánh thôi."
Anh hơi cúi người kề sát, đầu ngón tay cái khẽ miết nhẹ lên cánh môi cô, bật cười: "Những việc còn lại cứ để anh lo."
"Yên tâm đi." Lâu Yến Kinh cúi thấp người thêm chút nữa, đưa tay che bớt mic, thì thầm sát bên tai Lê Chi: "Tôi sẽ cố gắng không chạm vào môi em."
Lê Chi không né tránh.
Nhưng vành tai cô đã tê rần vì luồng hơi thở nóng rực kia, kéo theo cả sống lưng cũng bủn rủn, mềm nhũn cả ra.
Lúc này trong lòng cô đúng là nước mắt chảy thành sông.
Cô thầm nghĩ, quả nhiên vẫn là anh em chí cốt đáng tin nhất.
Lại còn cực kỳ biết chừng mực nữa!
Thế nhưng Phó Nghiên Trạch ở bên cạnh lại nhìn đến đỏ ngầu cả mắt.
Anh ta nắm chặt hai tay, ánh mắt như ghim chặt lấy Lê Chi. Giang Chỉ Du phải kéo tay áo gọi mấy câu thì mới chật vật gọi được hồn anh ta về với thực tại.
Kỷ Đường đã chuẩn bị sẵn đồng hồ bấm giờ đếm ngược.
Cô nàng nhấn mạnh: "Thời gian chỉ có đúng một phút thôi nhé, bữa tối nay của mọi người thịnh soạn đến đâu là trông cậy cả vào cú chốt này đấy!"
[Hi hi hi, chỗ nào cứng lên cơ?]
[Bên trên cứng thì không sao, nhưng ngàn vạn lần đừng để cái phần…]
[Nhìn sếp Lâu là biết khoản đó cực kỳ mạnh mẽ rồi, chỉ sợ anh ấy lại đột nhiên "ấy ấy" thôi /icon mặt chó gâu gâu/]
[Ha ha ha, Lâm Nhung với Thương Tự sẽ không hôn thật đấy chứ! Không chừng sắp được hóng nụ hôn màn bạc đầu tiên của hai người này rồi!]
Khán giả trước màn hình hào hứng xoa tay mong đợi.
Cũng đúng lúc này.
Một ống kính máy quay đột ngột zoom cận cảnh!
Đập vào mắt người xem là một bàn tay mang lại cảm giác bùng nổ thị giác cực mạnh: những ngón tay thon dài, trắng trẻo, khớp xương sắc nét rõ ràng.
Ngay khi Lê Chi còn đang căng thẳng đến mức hơi mất tập trung.
Lâu Yến Kinh chợt cúi người ghé sát tới. Anh đưa tay giữ lấy gáy cô, chiếc cổ thiên nga thon dài trắng ngần chớp mắt đã nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn, mang theo một lực mạnh mẽ, tạo nên cảm giác chênh lệch hình thể cực kỳ cuốn hút.
Chút lực khiến người ta tê dại ấy buộc Lê Chi phải ngước mắt lên, hàng mi khẽ rung động.
Cô chạm phải đôi mắt sâu thẳm đang chăm chú nhìn mình của Lâu Yến Kinh. Có lẽ vì ánh mắt ấy chỉ tập trung vào duy nhất một mình cô, vô cùng trầm tĩnh, kiên định, tự dưng lại khiến người ta có cảm giác thâm tình đến lạ: "Chuẩn bị nhé."
Giọng của Kỷ Đường cũng rất nhanh vang lên: "Bắt đầu!"
Khoảnh khắc ấy.
Lê Chi cảm thấy cõi lòng mình bỗng chốc căng như dây đàn.
Cô thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, đã cảm nhận được bàn tay vốn đang giữ lấy gáy mình chậm rãi vuốt ngược lên, nâng má cô, đầu ngón tay cái khẽ miết mở cánh môi dưới của cô ra.
"Há miệng." Lâu Yến Kinh trầm giọng nhắc nhở.
Như bị trúng bùa mê.
Lê Chi đột nhiên lại muốn tin vào lời hứa của Lâu Yến Kinh. Anh bảo cứ giao hết cho anh, bảo sẽ cố gắng không chạm vào môi cơ mà.
Đôi môi hồng hào, căng mọng khẽ hé mở.
Đầu que bánh vị matcha đưa đến sát răng, khiến cô vô thức ngậm lấy một đầu.
Ngay sau đó.
Hơi thở nam tính thanh mát nhưng đầy ngang tàng ập tới.
Lâu Yến Kinh gần như không hề do dự, anh dùng tay giữ lấy gáy Lê Chi nhấc cô sát lại gần, còn bản thân cũng dứt khoát cúi người, cắn thẳng vào đầu bánh bên kia.
[Á á á á á á á á á!]
Bình luận gào thét phấn khích lập tức phủ kín màn hình phòng livestream.
Hơi thở của Lê Chi run rẩy.
Sự áp sát của Lâu Yến Kinh đã hoàn toàn khuấy đảo trái tim vốn đang nhấp nhô gợn sóng của cô. Y như chú thiên nga nhỏ đang đùa nghịch dưới hồ nước, bất ngờ tạo nên hết vòng sóng này đến vòng sóng khác.
Phần gáy nhạy cảm nhất đang bị tay anh siết lấy.
Cảm giác nóng rực từ lòng bàn tay anh bao trùm trọn vẹn.
Tựa như có một luồng sức mạnh truyền đến khiến người ta tê dại, anh khẽ nắn nhẹ hai cái vào gáy, nhắc nhở Lê Chi ngẩng mặt lên.
"Đừng căng thẳng."
Lâu Yến Kinh vẫn đang ngậm que bánh, chất giọng trầm khàn, gợi cảm cất lên qua từng nhịp rung của lồng ngực và thanh quản, nghe êm ái tê rần nhưng lại khiến người ta vô cùng yên tâm: "Tin anh."
Lê Chi run run hàng mi, ngẩng mặt lên nhìn anh.
Gần như ngay khoảnh khắc cô rướn cổ điều chỉnh lại góc độ, Lâu Yến Kinh chợt cắn đi một đoạn bánh khá dài, chớp mắt đã tiến sát rạt vào môi cô mà chẳng hề báo trước.
Hơi thở đan cài vào nhau.
Anh hoàn toàn xâm nhập vào thế giới của cô!
Khán giả trong phòng livestream xem đến cảnh này thì đã kích động phát điên rồi, nhịn không được mà đạp chăn giậm chân bành bạch.
Ác cái là ống kính máy quay còn đặc tả ngay yết hầu của anh.
Đôi mắt Lâu Yến Kinh rất sâu, nếp mí đôi rủ xuống sắc nét, đáy mắt tựa như chứa cả dải ngân hà.
Khi nhìn Lê Chi ở khoảng cách cực gần, dường như đoạn tình cảm chất chứa tận sâu trong ánh mắt anh chẳng thể nào giấu giếm được nữa.
Kéo theo đó, yết hầu của anh cũng khẽ trượt lên xuống.
Nhưng lúc này Lê Chi đã căng thẳng đến mức nhắm tịt mắt lại rồi.
Chiếc cổ thiên nga của cô vươn thẳng, khuôn mặt kiều diễm khẽ ngẩng lên. Hàng mi hơi ươn ướt, run rẩy tựa như cành hồng mai đang trĩu nặng dưới lớp tuyết phủ.
[Hôn đi! Hôn đi! Lâu Yến Kinh anh mau hôn chị ấy cho tôi!]
[Đệt! Cháy quá! Gợi cảm chết mất! Đây chính là màn vờn nhau cực hạn của người trưởng thành đấy à?]
[Chênh lệch vóc dáng của hai người này xỉu up xỉu down luôn! 1m9 với 1m7, bàn tay Lâu Yến Kinh giữ chặt lấy chiếc cổ thon mảnh của Lê Chi, cảm giác như giam trọn người ta trong tay không thể nào thoát được ấy!]
[Ngược chết chó độc thân rồi! Ở đây có người thảm sát dân FA này! Hành động của hai người họ mới chính là bạo lực mạng thực sự đấy nhé!]
Khán giả trong phòng livestream đều "đu CP" đến phát điên rồi.
Bản thân Lê Chi cũng căng thẳng đến tột cùng, trái tim đập thình thịch ồn ã. Dường như mọi thứ xung quanh đều nhạt nhòa thành hư ảo, lúc này trong thế giới của cô, chỉ còn lại tiếng hơi thở đan xen vào nhau giữa cô và Lâu Yến Kinh.
Cùng với…
Tiếng nhịp tim va đập rộn ràng của hai người.
Thế nhưng Lâu Yến Kinh không hề hôn thật như mong đợi của khán giả. Anh khẽ nâng cằm Lê Chi lên, nghiêng đầu, phô diễn trước ống kính đường nét sắc sảo của yết hầu và góc xương quai hàm cực kỳ nam tính.
Sau đó, lại tiến sát thêm một chút nữa.
Lê Chi hoàn toàn chẳng biết Lâu Yến Kinh đã ăn đến đoạn nào rồi, cũng chẳng rõ thời gian đã trôi qua bao lâu.
Chính vào khoảnh khắc môi hai người sắp sửa chạm nhau.
Chỉ cần một trong hai lơi lỏng hay khẽ run rẩy một chút thôi, khoảng cách mong manh kia sẽ biến mất, hai đôi môi chắc chắn sẽ chạm chặt vào nhau.
Lâu Yến Kinh đột ngột cắn đứt que bánh quy.
Nghe tiếng bánh quy vỡ giòn tan, da đầu Lê Chi cũng bất giác tê rần, trái tim mềm nhũn đi trong chốc lát.
Cô chợt rũ hàng mi mở mắt ra, thấy một mẩu bánh quy chưa tới 1cm rơi gọn vào lòng bàn tay Lâu Yến Kinh.
Đôi mắt Lê Chi chợt sáng bừng: "Thành công rồi à?"
Thành công rồi kìa!
Lâu Yến Kinh thực sự không hề chạm môi cô!
Lê Chi mừng rỡ nhảy cẫng lên. Nhưng niềm vui sướng chẳng kéo dài được bao lâu, cằm cô đã bất ngờ bị ai đó nâng lên.
"Ừm." Khóe môi Lâu Yến Kinh khẽ cong, yết hầu trượt lên xuống, bật ra tiếng cười trầm ấm đầy vẻ mãn nguyện và quyến rũ.
Anh lại rút thêm một que bánh quy mới đưa tới, ngón tay khẽ miết mở cánh môi Lê Chi: "Thế nên, Chi Chi ngoan, hé miệng ra nào."
Lúc này Lê Chi mới ngớ người nhận ra trò chơi vẫn chưa kết thúc.
Hai mắt cô trợn tròn. Ngay giây phút cô vô thức hé mở đôi môi đỏ mọng, giọng nói của Lâu Yến Kinh lại kề sát bên tai: "Chúng ta chơi tiếp thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
