Trời đã sáng choang, Úc Linh chậm rãi mở mắt, trong chốc lát, mí mắt bị ánh sáng chói mắt làm cho hơi khó chịu.
Cô vùi mặt vào trong chăn hồi lâu mới lười biếng bò dậy, mái tóc dài xõa xuống, vài lọn tóc rủ xuống bên gương mặt. Ngẩn người với đôi mắt đờ đẫn một lúc lâu, ý thức mới tỉnh táo hơn chút, vơ lấy chiếc điện thoại bên cạnh xem, phát hiện đã gần mười một giờ trưa rồi.
Úc Linh trầm mặc một hồi, cuối cùng quyết định không lười biếng nữa, vội vàng đứng dậy. Cô để chân trần bước trên sàn gỗ trơn nhẵn mát lạnh, mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy ngay người đang ngồi dưới hiên uống trà.
"Chào buổi sáng."
Người đàn ông ở độ tuổi giữa thiếu niên và thanh niên nở một nụ cười dịu dàng với cô. Bên ngoài nắng vàng rực rỡ, trời quang mây tạnh, vạn vật bừng bừng sức sống, núi xanh nước biếc xa xa, những cánh đồng ruộng bao la, đan xen tạo thành phong cảnh đẹp nhất của tự nhiên. Thế nhưng tất cả những điều này vào khoảnh khắc này, dường như trở thành phông nền của anh, khiến người đàn ông đang tắm mình trong ánh sáng rực rỡ hiện lên vẻ tuấn tú sạch sẽ, ôn hòa mà sâu thẳm, khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là nảy sinh thiện cảm cực lớn.
Úc Linh ậm ừ một tiếng, đôi mắt nhìn anh chằm chằm.
Đúng lúc này, bà ngoại bưng một đĩa khoai lang ngào đường vừa làm xong đi tới, vừa thấy cô liền bảo:
"Úc Linh à, có phải người không khỏe không? Cháu ngủ tận 12 tiếng rồi, có phải tối qua trời lạnh, cháu không đắp chăn kỹ nên bị cảm lạnh rồi không?"
Úc Linh đáp "không có", lặng lẽ quay lại phòng, đóng cửa lại. Trên người cô vẫn đang mặc đồ ngủ...
Ánh mắt Hề Từ lưu lại trên cánh cửa phòng vừa đóng lại một lúc, rồi mới lặng lẽ thu hồi ánh mắt, mỉm cười nhìn bà ngoại đang lải nhải về chuyện cô không biết quý trọng sức khỏe, ánh mắt chan chứa ý cười, vẻ mặt vẫn giữ dáng vẻ sạch sẽ thuần lương như cũ, khiến người ta rất có thiện cảm.
"Con bé Úc Linh nhà bà ấy mà, cháu đừng thấy nó ra ngoài nửa ngày không nói được câu nào, thực ra trẻ con lắm, ngủ hay đạp chăn, ở nhà thích để chân trần, lúc không có việc gì thì thích ngủ nướng, còn kén ăn, thích ăn mấy món không lành mạnh..."
Hề Từ cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt sáng lên vài phần.
Úc Linh gật đầu chào Hề Từ rồi đi đánh răng rửa mặt. Thần sắc cô rất bình thản, chẳng có gì khác lạ, chỉ là lúc rửa mặt, nhìn gương mặt mình trong gương, cô không khỏi nhíu mày, cảm thấy hình như mình đã quên mất thứ gì đó... Không nghĩ ra được, cô dùng nước lạnh tạt lên mặt rồi thôi không cố nhớ nữa.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lặng lẽ ngồi xuống cạnh bà ngoại, thò tay bốc một miếng khoai lang ngào đường cho vào miệng. Đối với việc bà ngoại lải nhải chuyện cô ngủ tận 12 tiếng, cô tỏ thái độ thờ ơ, hoàn toàn không có chút ý thức nào về việc phải giữ hình tượng trước mặt người lạ, tùy hứng nói:
"Tại bà không gọi con dậy, nên con mới ngủ quên chứ."
Bà ngoại vừa buồn cười vừa bực, vì có người lạ ở đây, ít nhiều cũng phải giữ thể diện cho cháu gái, cố tình nói lớn:
"Ôi giời, cháu vẫn là học sinh tiểu học đấy à? Còn đợi người lớn gọi dậy nữa."
Sau đó bà lại quay sang Hề Từ: "A Từ à, để cháu phải xem trò cười rồi."
Hề Từ vội xua tay, cười nói: "Bà Úc, không thể nói như thế ạ, khó khăn lắm mới có ngày nghỉ, đương nhiên phải ngủ nhiều một chút, đợi sau này quay lại làm việc rồi, muốn ngủ thoải mái như thế cũng không được nữa đâu."
Bà ngoại nghe lời cậu nói, trong lòng thực ra khá đồng tình, ánh mắt nhìn Hề Từ càng thêm ôn hòa.
Úc Linh cũng liếc nhìn anh một cái, bắt gặp đôi mắt trong veo như ngọc đen kia, không hiểu sao trong đầu cô lại hiện lên đôi mắt màu tím tuyệt đẹp ẩn giấu trong đêm đen, khiến cô khựng lại một chút. Dù không hiểu tại sao mình đang nhìn người này lại nghĩ đến mấy chuyện linh tinh kia, nhưng trong lòng luôn có một linh cảm khó hiểu.
Vì linh cảm khó hiểu ấy, cô thu hồi ánh mắt đang quan tâm đến người đàn ông trước mặt lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
