Vài tên quỷ nô lần theo hơi thở mà đến đích, đứng trước cửa sân chần chừ hồi lâu, đang định phá cửa xông vào thì hàng cây khô trên cánh cửa gỗ ấy trong chớp mắt như hồi sinh, những mầm xanh biếc vươn dài thần tốc, biến thành một bức tường xanh, những sợi dây leo xanh to lớn quất thẳng vào mấy tên quỷ nô đó.
Quỷ nô rú lên thảm thiết, máu chảy ra từ thất khiếu trên gương mặt trắng bệch, vài tên bị quất văng xuống đất, kêu la lăn lộn, những tên còn lại cũng bò trườn chạy thoát thân.
Đến khi rời xa tiểu viện gần trăm mét, thoát khỏi thứ sức mạnh đáng sợ khiến người ta kinh hồn bạt vía đó, bọn quỷ nô mới bò dậy, nhìn căn nhà nông nhỏ bé bình thường kia với ánh mắt kinh hãi.
【Đáng sợ quá... đáng sợ quá...】
【Kết giới đáng sợ quá...】
Hai tay ông ta lại nhanh chóng kết ấn, lá bùa vàng kẹp giữa những ngón tay tự bốc cháy không cần gió.
Theo lá bùa vàng cháy rụi, sự chấn động giữa rừng núi càng trở nên dữ dội hơn, chẳng mấy chốc đã có vài bóng đen lao nhanh qua rừng cây, khi chúng tiếp cận ngôi làng, trên mặt đất đột nhiên sáng lên một tia sáng trắng, những yêu vật được triệu hồi đến tuy bị tia sáng trắng làm tổn thương, nhưng vẫn kiên quyết lao về phía ngôi làng, đôi mắt đã hóa thành màu đỏ máu dữ tợn. Nhìn từ hình dáng của chúng, đây là những yêu vật cấp thấp nhất, bị tà khí xâm chiếm, dễ sa ngã thành công cụ gây hại bị kẻ tà đạo sai khiến.
Vài yêu vật cấp thấp lao thẳng về phía căn nhà ở cuối làng. Cửa sân và hàng rào trong sân tràn ngập những mầm xanh, dường như mùa xuân bỗng chốc ùa về, sắc xanh bao bọc lấy toàn bộ căn nhà nông, bảo vệ cả ngôi nhà, tạo thành một kết giới bảo vệ, mà những mầm non trên gỗ khô ấy lại lớn nhanh với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, vươn mình trong gió đêm, bên trên nở ra từng đóa hoa tím pha lê mê hoặc, hương hoa ngọt lịm lan tỏa trong không trung, cả thế giới chìm trong hương hoa nồng nàn, xua tan đi âm lãnh và tà khí trong không gian.
Vài yêu vật vừa nhảy lên, định vượt qua cửa sân, cũng bị dây leo to lớn đánh trúng.
"Phụt!" Thầy Từ lại phun ra một ngụm máu nữa.
Phù triệu yêu cũng thất bại.
Mấy tên quỷ nô ôm chặt lấy nhau run rẩy, đôi mắt chỉ còn lại một chấm con ngươi đen nhỏ đầy vẻ kinh hãi, sợ hãi.
Một tiếng "kẽo kẹt" vang lên, một bóng dáng cao gầy đi ra từ góc tối, thấp thoáng thấy người đó có mái tóc dài đẹp đẽ bay theo gió. Rõ ràng là có ánh đèn, nhưng lại như thể có một lớp màn che phủ, dù có cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấu chân tướng của người này. Chỉ cảm thấy da dẻ người này vô cùng trắng mịn, đường nét dịu dàng mà xinh đẹp, lại có vài phần tuấn tú của nam tử. Ở đuôi mắt vểnh lên của người đó hiện ra một hình vẽ màu tím tuyệt đẹp, dường như mọc ra từ chính làn da ấy, từ từ lan rộng ra vùng da xung quanh, vô cớ tăng thêm vài phần quyến rũ ngọt ngào.
Gió nhẹ thoảng qua, hoa nở khắp vườn, hương hoa ngọt ngào trong không khí càng trở nên nồng nàn hơn.
Một đôi mắt màu tím nhìn qua. Chỉ một cái liếc mắt, mấy tên quỷ nô đó không thể động đậy, càng thêm kinh hoàng. Từ xưa đến nay, yêu quỷ đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng, nếu gặp nhau trên đường hẹp, ắt sẽ có kẻ bị thương.
Nửa đêm, Úc Linh đột nhiên tỉnh giấc. Đang ngủ mơ màng, cô cảm thấy khô miệng đắng lưỡi, có chút khó chịu, mò mẫm ngồi dậy đi đến bên bàn. Khi đưa tay lấy chiếc bình giữ nhiệt trên bàn, tầm mắt cô đột nhiên rơi vào bông hoa nguyệt quý cắm trong lọ hoa.
Cô im lặng một chút, cố gắng nhớ lại tình hình trước khi đi ngủ, dường như lúc đó cô thấy cánh hoa nguyệt quý này hơi héo rồi, ngày mai phải thay bông khác... có phải vậy không? Vừa lơ đễnh suy nghĩ, cô vừa vặn mở nắp bình giữ nhiệt, phát hiện nước đã hết, đành phải xỏ dép mở cửa phòng.
Dưới hiên là một bóng hình thon dài. Có người... Cô nheo mắt nhìn sang, trong khoảnh khắc nhìn thấy một đôi mắt màu tím đang tỏa sáng rực rỡ trong bóng tối...
Hương hoa nồng nàn và ngọt lịm lan tỏa, cô chỉ kịp thốt lên một chữ "Anh" thì cơ thể đã nhũn ra và đổ gục xuống.
Một đôi cánh tay rắn chắc ôm lấy thân hình đang ngã xuống của cô, giọng nói trong trẻo mà phiêu dật vang lên:
"Về bảo với chủ nhân của các người, ta biết mục đích hắn đến đây, tốt nhất là nên thu tay lại, nếu không hậu quả tự chịu."
Nói xong, anh vung tay, trên mặt đất vọt ra vài bóng rắn màu đen, cực kỳ linh hoạt, mang theo khí thế sắc bén, quét ngang qua những yêu vật và quỷ nô vừa được triệu hồi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)