“Em ngày thường không sợ trời không sợ đất, thế nhưng lại sợ Mục Phàm, dũng khí em khiêu khích anh hàng ngày đâu hết rồi?" Mục Lăng hỏi.
Cố Bình An nghĩ thầm, hai cái này có thể đánh đồng sao?
Căn bản đều không phải cùng một chuyện, Cố Bình An không trả lời hắn, nhàn nhạt nói, "Anh không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây."
"Cố Bình An, em không có cốt khí gì cả, anh đã xem em quá cao rồi." Mục Lăng nói, "Em phải tin tưởng một chuyện, mặc kệ thế nào, anh đều có thể bảo vệ cho em thật tốt, Mục Phàm sẽ không động được vào em."
"Thật ngại quá, trên đời này, người tôi không tin tưởng nhất chính là anh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)