Mục Nguyên Bằng gật gật đầu, trong mắt Mục Phàm xẹt qua một tia bất mãn, "Ai biết hắn ta có phải là con trai của chú không, năm đó chú cắt đứt quan hệ với Mục gia, ngay lúc này hắn ta lại xuất hiện, rõ ràng là có tâm bất lương, Mục Lăng sao có thể chịu đựng nổi hắn ta? Tên đó có d*c v*ng khống chế người khác như vậy, sao có thể nguyện ý để thêm một người tới cướp đoạt sản nghiệp của Mục gia."
"Hắn không chỉ tình nguyện mà hắn còn sửa đổi lại sản nghiệp của Mục gia, Mục Vân Sinh có phân lượng ngang ngửa hắn, một khi hắn có gì bất trắc, toàn bộ tài sản của hắn đều chuyển sang danh nghĩa của Mục Vân Sinh, ai cũng không có phần." Nhắc tới chuyện này, Mục Nguyên Bằng cũng bất mãn, ông ta thậm chí đã gọi điện thoại đến Tần Hoàng đảo quấy rầy ba, hy vọng ba có thể ra mặt, ngăn cản chuyện này.
Mục Lăng đã sớm không để những ông cụ ở trong mắt, nhưng dù sao ba ông ta cũng là lão thái gia, có lẽ hắn sẽ còn nghe một chút.
Ai biết, ba ông ta lại hưu nhàn dưỡng lão, mặc kệ những việc này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



