【 Tiểu Bối nói 】
Diệp Tư Viễn thật bắt đầu học tiết thể dục.
Vừa bắt đầu, thầy giáo thể dục còn không đồng ý, nhưng Diệp Tư Viễn không để ý ông. Chờ chúng tôi đến bãi tập, anh cũng sẽ cùng nhau tới đây, tay áo trống không rũ xuống hai bên thân thể, xếp hàng trong đội ngũ nam sinh, mặt không thay đổi nhìn thầy giáo.
Thầy giáo thể dục hết cách rồi, cuối cùng đồng ý để cho anh đi học chung, còn đặc biệt dựa vào thân thể của anh, thiết kế một chút hạng mục luyện tập. Ví dụ như, các nam sinh đang luyện quăng môn đẩy tạ thì Diệp Tư Viễn liền vòng quanh bãi tập luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ, các nam sinh đang chơi bóng rổ thì Diệp Tư Viễn liền luyện tập nhảy xa trong hố cát. Có mấy lần, tôi thấy được anh đứng lẳng lặng ở bên sân bóng rổ, nhìn các nam sinh khỏe mạnh chuyển bóng đột phá, chuyền bóng, chạy ba bước ném bóng hoặc là nhảy lên ném tại chỗ. Tầm mắt của anh rất thẳng thắn, có chút hâm mộ, có chút khát vọng, cũng bởi vì nguyên nhân nào đó mà tránh né, chỉ là trong đôi mắt không thể tránh khỏi mà sẽ hiện lên một tầng mất mác.
《 Slamdunk 》 là phim hoạt hình đám bạn học rất ưa thích, tôi cũng thích, tôi cảm thấy Diệp Tư Viễn giống như Tiên Đạo Chương trong đó, thân cao, lớn lên đẹp trai, có đầy bụng tài hoa lại không có nơi thi triển. Nhưng là, anh cũng như Tiên Đạo, lạnh nhạt, ôn hòa, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, sẽ không gây sự với người khác, cô độc quái dị. Thân thể của anh đặc biệt như vậy, lúc ở chung với anh, tôi rất ít khi cảm thấy anh có sa sút và tự ti.
Anh vẫn luôn rất ôn hòa, có lúc nam sinh ghen tỵ anh ở trong lớp đùa giỡn, bắt chước bộ dáng của anh, dùng chân làm việc. Bọn họ không làm kịp, thường xuyên xấu mặt, người bên trên cứ vui vẻ cười ha ha, Diệp Tư Viễn chỉ cúi đầu làm như là không trông thấy. Chính tôi ở bên cạnh nhìn anh, anh ngồi dựa vào ghế, thân thể ngồi đến thẳng tắp, đầu khẽ thấp, hai cái chân dài đặt ở trên bàn học, ngón chân trái giãn ra đè lên sách bài tập, lưng bàn chân phải căng đến thẳng tắp, ngón chân mở ra đóng dô, ngón chân cái và ngón kế đang kẹp bút, không ngừng viết ở trên quyển vở.
Nhớ tới trung tuần tháng 10 năm ngoái, lúc tôi vừa mới chuyển tới, lần đầu tiên nhìn thấy anh, lúc ấy tôi sợ hết hồn. Trong cuộc sống của tôi chưa từng xuất hiện một bạn học như vậy, khi đó anh còn mặc áo khoác có hai ống tay mỏng, hai cái tay áo trống không đến cực kỳ rõ ràng. Tôi nhớ mình len lén quan sát anh thì anh để com-pa xuống, xoay đầu lại bình tĩnh nói với tôi: "Tay của tớ bị điện cao thế đánh rớt, không còn chút nào."
Giọng nói của anh còn mang theo khàn khàn giai đoạn kết thúc thời kỳ đổi giọng của bé trai. Lúc ấy, tôi quẫn đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ chui vào. Thật may là, sau đó chúng tôi vẫn trở thành bạn tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)