Thời điểm biết Tiểu Bối, thu ý đang nồng, cây phong trong trường học đang đỏ tươi.
Đó là một buổi chiều vốn là tiết thể dục, bởi vì trời mưa mà hủy bỏ, trường học của chúng tôi không có sân vận động bên trong trường, mọi người chỉ có thể tự học ở trong phòng học. Thầy thể dục quản lý lỏng lẻo, mấy bạn học liền xúm lại nhỏ giọng nói chuyện phiếm, còn có người len lén xem truyện tranh, tiểu thuyết, thậm chí có người nghe nhạc.
Lúc Tiểu Bối được chủ nhiệm lớp mang vào phòng học, tôi đang nghiên cứu sử dụng com-pa như thế nào. Không có hai tay trợ giúp, tôi không dùng được công cụ nhỏ này, đang bị một lần lại một lần thất bại mài đến phiền lòng.
Sau đó, tôi liền nghe chủ nhiệm lớp - giáo viên văn đang nói với mọi người: "Các bạn học, cô giới thiệu cho các em một người bạn học mới, bắt đầu từ hôm nay, cô bé chính là một phần tử của lớp hai chúng ta, chúng ta mời bạn tự giới thiệu về mình, mọi người hoan nghênh đi."
Các bạn học đều vỗ tay, tôi ngẩng đầu nhìn trên bục giảng, liền thấy được một cô gái tóc ngắn quăn, mặt tròn da trắng dáng lùn.
Cô có chút thận trọng, cũng có chút xấu hổ, ánh mắt khiếp sợ, mím môi liền mở miệng nói: "Chào mọi người, tớ tên là Tôn Bối Bối, đến từ Vân Nam Côn Minh, tớ. . .Tớ. . . không có."
Mặt của cô đỏ, các bạn học cũng ríu ra ríu rít trò chuyện, tò mò sôi nổi.
Tôi nghiêng đầu nghĩ Vân Nam Côn Minh ở trên bản đồ, đó là một chỗ cách nơi chúng tôi thật xa, ấn tượng lớn nhất của tôi với nó chính là Côn Minh Hải Canh là nơi hạng A liên kết tập huấn mỗi năm.
Tôi thấy được giáo viên văn hỏi cô mấy câu, sau đó tay liền chỉ sang phía bên này của tôi.
Tôi nhìn bên trái một chút, nơi đó có bàn trống, bình thường tôi sẽ đặt một vài quyển sách và vài vật dụng học tập ở trên mặt bàn để dễ dàng dùng chân cầm lấy. Nhìn ý tứ giáo viên, tương lai cái bàn này chính là của Tôn Bối Bối rồi.
Tôi đang dùng chân trái cầm từng quyển sách về lại bàn của mình, cuối cùng còn dư một chút dụng cụ và một túi bút. Cô đột nhiên nói: "Tớ giúp cậu."
Tôi sững sờ, trả lời ngay: "Không cần, tự tớ có thể." Sau đó tôi xoay thân thể, cũng gác chân phải qua trên bàn kia. Chân trái đang kẹp bút túi, chân phải gắp từng thứ vào, thu xong rồi, tôi cầm túi bút về lại bàn của mình. Tôi vẫn luôn cúi đầu, sau khi ngồi thẳng thân thể, tôi nghĩ nghĩ, cảm thấy mới vừa rồi nói chuyện như vậy với cô hình như có chút đả kích, cô. . . chắc cũng là từ ý tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)