Trước khi đi Italy, Nhất Phong và Tiếu Hải tổ chức cho tôi một bữa tiệc chia tay nhỏ.
Gọi là tiệc chia tay chính là mấy người bạn thân chúng tôi cùng đi ra ngoài ăn cơm, ca hát, cộng thêm đi Nông Gia Nhạc uống trà đánh bài.
Tiểu Kết gọi tới bạn tốt của cô là Vương Giai Phân đến, theo thường lệ Vương Giai Phân dẫn theo bạn trai của mình là Lý Duy, vốn chúng tôi định gọi cho Tô Uyển Tâm, chỉ là gần đây tâm tình của cô ấy không tốt cho nên không đến tham dự
Diệp Tư Hòa là anh họ của tôi, tôi hiểu nếu như gặp tôi thì Tô Uyển Tâm sẽ lúng túng cho nên không có nói gì.
Đang uống trà ở Nông Gia Nhạc thì Nhất Phong lấy Digital Camera ra: "Tư Viễn, dù gì cũng đã học chung ba năm, chụp vài bức ảnh làm kỷ niệm đi, ba chúng ta còn chưa có ảnh chụp chung đấy."
Tôi không thích chụp hình thế nhưng vào thời điểm đó lại rất vui lòng, trong ba năm, Nhất Phong cùng Tiếu Hải Nhất luôn giúp đỡ, chăm sóc tôi... tôi rất cảm kích bọn họ, bởi vì có bọn họ cho nên cuộc sống đại học của tôi mới thuận lợi, dễ dàng như vậy, trước đó vẫn luôn lo lắng về phương diện sinh hoạt sẽ có rất nhiều khó khăn nhưng đến cuối cùng tất cả đều có thể giải quyết một cách thoả đáng.
Trần Kết xem hình xong cười hì hì, trả lại máy chụp hình cho Nhất Phong, nói muốn chụp chung với Vương Giai Phân mấy tấm ảnh, sau khi chụp xong thì đến lượt Vương Giai Phân chụp chung với Lý Duy.
Tôi nhìn bọn họ, Lý Duy ôm Vương Giai Phân vào ngực, hai người đều cười rất ngọt ngào, bọn họ còn vươn tay về phía ống kính, ngón tay ghép thành hình trái tim.
Trần Kết đứng ở bên cạnh tôi, cô kéo kéo ống tay áo của tôi, nhỏ giọng nói: "Diệp Tư Viễn, hai ta cũng chụp vài bức đi, có được hay không?"
Tôi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt của cô giả bộ đáng thương, giọng nói còn mang theo khẩn cầu.
Tôi cười, gật đầu nói: "Được."
Trần Kết cười vui vẻ, lập tức kêu Nhất Phong tới đây, cô dán vào bên cạnh tôi, đưa hai tay ra ôm lấy eo tôi, đầu tựa vào trên người tôi, tôi nghe thấy Nhất Phong vừa chụp vừa nói: "Tư Viễn, cười một cái đi! Vẻ mặt của cậu thật là cứng ngắc."
Rốt cuộc tôi cũng nhìn ống kính nở nụ cười, cảm thấy Trần Kết giống như gấu Koala đeo trên người mình, đột nhiên tôi cảm thấy thật ấm áp. Mặc dù tôi không cách nào ôm cô nhưng mà tâm của hai chúng tôi vẫn ở chung một chỗ .
Thời điểm xem hình, tôi nhìn thấy cảnh sau lưng của chúng tôi là một bụi cây hoa quế đơn giản.
Giữa tháng 9, hoa quế đã nở, có thể ngửi thấy được mùi thơm đặc biệt của nó thấm người, tuy ở trong ảnh đóa hoa nho nhỏ kia không quá nổi bật thế nhưng mùi thơm vẫn lượn lờ bên cạnh chúng tôi. Tôi thích mùi hoa quế, nồng nàn lại tươi mát, nội liễm lại tràn trề, trong mùa hoa nở rộ, nó cũng không keo kiệt chút nào mà bung mình khoe hương khoe sắc, cho dù đóa hoa nhỏ đến mức nếu không chú ý thì khó có thể nhìn thấy được nhưng chỉ cần đến gần bên cạnh nó là có thể ngửi được mùi thơm của nó, đây là hương vị mùa thu, có nghĩa là mùa hạ dần dần đi xa và cũng có nghĩa là tôi sắp phải rời đi.
Trong lúc uống trà nói chuyện trên trời dưới đất, Lý Duy có hỏi tôi một chút về chuyện ra nước ngoài học, anh ta đã học năm 4, cũng có ý định sau khi ra trường sẽ ra nước ngoài học nghiên cứu sinh. Anh ta đang phân vân chọn lựa giữa nước Mĩ, Canada và Australia, tôi không thể cho anh ta quá nhiều ý kiến, bởi vì tôi là học sinh trao đổi nên những trường học bên đó tôi chưa bao giờ tìm hiểu qua.
Khi chúng tôi đang nói những chuyện này thì vẻ mặt của Vương Giai Phân rất trầm mặc còn Trần Kết nghe thấy tôi nói về thị thực, thủ tục ... Ngược lại không có gì, vẫn cười hì hì, cắn hạt dưa như cũ.
Tôi nhìn Vương Giai Phân, biết trong lòng cô ấy mất hứng, bạn trai muốn ra nước ngoài, ai sẽ vui mừng đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
