【 Tư Viễn nói 】
Lúc Tiểu Bối rời đi, tôi đang nằm viện, là bởi vì giải phẫu mài xương.
Tôi vươn người, chỗ xương cụt nơi hai cánh tay vẫn đang không ngừng sinh trưởng, cho nên mấy năm này, tôi đã đón nhận rất nhiều lần giải phẫu tay như vậy. Mấy năm nữa, cho đến khi xương tôi dừng phát triển, giải phẫu tay như vậy mới có thể ngừng.
Cái loại đau đớn tan lòng nát dạ đó đã làm tôi chết lặng, cúi đầu nhìn chỗ hai vai quấn băng gạc thật dày, có lẽ tôi giống như đã đánh mất tri giác. Có lúc phiền não, tôi liền giận dỗi nói nói với ba mẹ, dứt khoát cắt hết cánh tay của tôi đi. Dù sao giữ lại một chút như vậy, hoàn toàn là không dùng được!
Mẹ nói cho tôi biết, không được, cánh tay có thể lưu thêm một cm cũng tốt, tương lai khoa học kỹ thuật phát triển, nói không chừng có thể nghiên cứu ra tay giả thích hợp cho tôi sử dụng. Đến lúc đó, còn lại cánh tay dĩ nhiên là càng tốt.
Tôi hiểu rõ mẹ nói có đạo lý, chỉ là phẫu thuật nhiều lần như vậy, đã sắp mài hết ý chí của tôi.
Cô là người bạn tốt nhất đầu tiên tôi kết giao sau khi bị thương ở trong trường học. Tôi phát hiện, mình còn có rất nhiều lời nói chưa nói với cô, còn có thật nhiều chuyện không có cùng nhau làm với cô.
Tôi đã từng đồng ý với cô sẽ dạy cô bơi lội trong lúc nghỉ hè, đã đồng ý theo cô đi leo núi nổi danh ở thành phố D, đã đồng ý mang cô đi ăn món ăn vặt nổi tiếng của thành phố D, đã đồng ý tặng cô bức họa màu sắc rực rỡ. . . . . . Nhưng kết quả, tôi còn chưa có làm gì, cô đã rời đi rồi.
Hai tuần lễ sau, tôi nhận được một phong thư gửi tới từ Vân Nam Côn Minh, là Tiểu Bối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

