Cố Lan Tranh mở to đôi mắt ngơ ngác, vẻ mặt đầy thắc mắc, hỏi lại:
“Cảm giác gì cơ?”
Cố Dao Cầm nhìn cô một lúc, nhận thấy cô không giống đang nói dối thì ngồi xuống ghế, khẽ thở ra và nói:
“Không có gì, nghỉ ngơi đi. Mai chúng ta còn phải tiếp tục hành trình.”
“Dạ, chị cũng nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai chị còn phải lái xe mà.”
Cố Lan Tranh ngoan ngoãn trả lời, rồi chui vào túi ngủ, lặng lẽ quan sát ánh mắt nghi ngờ của Cố Dao Cầm.
Chẳng mấy chốc, hơi thở đều đều của Cố Lan Tranh vang lên, như thể đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong bóng tối, cô quay đầu nhìn trộm Cố Dao Cầm một lúc, xác nhận rằng đây thực sự là Cố Dao Cầm của những ngày đầu tận thế. Ngay cả việc cho cô uống nước cũng giống hệt như trước.
Có vẻ như vì một lý do nào đó, cô đã tái sinh. Dù là do hào quang nữ chính của Cố Dao Cầm chưa hoàn thành, hay một sai lệch hoặc cơ duyên nào đó, thì cô đã trở về.
Mà điểm thời gian này thật kỳ lạ – đúng vào ngày Cố Dao Cầm cho cô uống nước suối, giúp cô có được dị năng mà không chút đau đớn.
Cô bắt đầu suy nghĩ liệu có cần trải qua mọi chuyện như kiếp trước nữa không, ví dụ như tiếp tục đi theo Cố Dao Cầm trong tận thế.
Dù có thể giả ngây thêm một thời gian để lừa được chút nước suối từ Cố Dao Cầm, nhưng kết cục vẫn chỉ là làm bàn đạp cho cô ta.
Khi đang cân nhắc, cô bất chợt cảm nhận được có gì đó trên cổ. Cố Lan Tranh kéo túi ngủ hé ra, đưa tay sờ thử, thì thấy một chiếc nhẫn không gian. Dưới ánh trăng, cô nhận ra đó chính là chiếc nhẫn kiếp trước cô lấy từ Lưu Miểu.
Kiếp trước, cô chết đi trong hoàn cảnh không bất ngờ nhưng lại quá vội vàng, đến mức chiếc nhẫn này cũng bị phá hủy trong vụ nổ. Không ngờ lần này nó lại xuất hiện trên cổ cô. Đây chẳng phải là cơ hội ông trời ban cho sao?
Có lẽ vì những sai sót liên quan đến cô và Lưu Miểu trong kiếp trước mà khiến hào quang nữ chính của Cố Dao Cầm bị ảnh hưởng. Thứ đáng lẽ thuộc về cô ta giờ lại nằm trong tay cô.
Với khả năng chữa trị yếu ớt, cô hiện tại đúng là một đóa bạch liên yếu đuối không hơn không kém.
Ở kiếp trước, cô nhờ lừa được nước suối từ Cố Dao Cầm và dựa vào sự bảo vệ của vài "pháo hôi" mới âm thầm trưởng thành. Còn bây giờ mà bảo cô ra ngoài giết xác sống thì chỉ là chuyện "nghĩ được nhưng không làm nổi".
Hơn nữa, Cố Dao Cầm chính là một quả bom hẹn giờ khổng lồ. Thay vì ngày ngày sống chung với hổ, tốt hơn hết là sớm tìm cách tách ra, tránh để khi cô ta thức tỉnh rồi gặp lại đám người kia thì bản thân lại trở thành vật hy sinh.
Nghĩ đến đây, Cố Lan Tranh lặng lẽ nhét chiếc nhẫn vào sâu dưới lớp áo, quay lại túi ngủ.
Những ngày tiếp theo, cô vẫn duy trì dáng vẻ ngây thơ, thi thoảng làm chậm nhịp, khiến Cố Dao Cầm vừa bực vừa bất lực. Ban đêm, cô vẫn mặt dày xin uống nước suối, mỗi lần uống đều thầm nghĩ: Nước này uống một ngày là hết một ngày, không thể phí phạm.
Cho đến một ngày, khi Cố Dao Cầm lái xe đến trung tâm thành phố C, cô bất ngờ dừng lại ở một trung tâm thương mại, nói: “Trên xe hết sạch đồ ăn rồi, chúng ta phải xuống tìm thêm vật tư.”
“Dạ.” Cố Lan Tranh ngoan ngoãn gật đầu, đi theo sau cô ta xuống xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)