Không thể giết xác sống, càng không thể chiến đấu.
Cố Lan Tranh bước tới góc phòng, một cú đá khiến chiếc tủ kính cường lực nứt toác, để lộ ra một viên tinh thể năng lượng nhiều màu sắc bị hư hại, trông như đã bị hút năng lượng một nửa rồi dừng lại.
Cô lấy bật lửa ra, đốt dần báo cáo nghiên cứu về tinh thể đặc hóa này, chỉ xóa phần ghi chú về tác dụng phụ, rồi ném tàn giấy sang một bên.
“Còn bước cuối cùng nữa là xong.”
Cố Lan Tranh quay lại bàn phẫu thuật, túm lấy tóc của Cố Dao Cầm đang bất tỉnh, kéo lê cô ta tới chỗ chiếc tủ kính chứa tinh thể đặc hóa, rồi thả xuống.
Đeo găng tay làm từ vật liệu đặc biệt, Cố Lan Tranh nhặt viên tinh thể, nhét vào tay Cố Dao Cầm đang nằm sõng soài dưới đất. Sau đó, cô phủi tay, vẻ mặt nhẹ nhõm.
“Nhận lệnh. Đã mở sinh lộ cho bạn. Lưu ý: Đây là cánh cửa sinh lộ cuối cùng. Sau khi sử dụng, toàn bộ sinh lộ sẽ bị hủy bỏ, chỉ có thể ra vào thông qua hành lang Mạc Y Lai. Xin chú ý.”
“Không sao, tôi không cần nữa.”
Cố Lan Tranh dọn sạch mọi dấu vết của mình trong phòng thí nghiệm, rồi nhảy qua cánh cửa sinh lộ trên sàn do hệ thống mở ra.
Đi qua hành lang tối om, cô bước thẳng tới cuối đường, leo ra ngoài.
Ngay khi cô vừa thoát ra, đường hầm phía sau lập tức rung chuyển dữ dội, vỡ vụn, rồi chìm sâu xuống lòng đất trong tiếng nổ ầm ầm.
Đây là cơ chế tự hủy của phòng thí nghiệm. Một khi các cánh cửa sinh lộ của hành lang Mạc Y Lai bị sử dụng, hệ thống sẽ tự động phá hủy toàn bộ. Ngay cả máy chủ trung tâm cũng bị hủy. Những cánh cửa làm từ vật liệu đặc biệt sẽ mất tác dụng theo thời gian.
Tuy nhiên, với hào quang nữ chính của Cố Dao Cầm, cô ta chắc chắn sẽ được đồng đội cứu kịp thời, chẳng mất bao lâu.
Cố Lan Tranh ngước nhìn bầu trời trong xanh với ánh trăng sáng tỏ, nở một nụ cười nhẹ nhõm đã lâu không thấy, rồi thở phào. Nhưng ngay sau đó, máu trào ra từ miệng cô. Cô ho khan, cố gắng dùng tay che lại nhưng không ngăn được dòng máu phun ra.
“Quả nhiên, càng tiến gần đến kết thúc câu chuyện, sự can thiệp trừng phạt khi gây hại cho nữ chính càng mạnh hơn. Nhưng không sao, tôi cũng không định sống tiếp để làm công việc nữ phụ này nữa.”
Cố Lan Tranh ho dữ dội, cố gắng điều khiển đôi tay run rẩy của mình, lấy ra từ ba lô một lượng thuốc nổ đã chuẩn bị sẵn và châm ngòi.
Khi ngọn lửa cháy hết dây dẫn, cô lau đi vệt máu bên khóe miệng, để lộ nụ cười mãn nguyện.
"Ngẩn ra làm gì thế, uống nhanh đi. Giờ nước quý lắm đấy, phải biết trân trọng chứ."
Cố Lan Tranh chớp mắt, ngẩng đầu lên nhìn Cố Dao Cầm. Cô hơi sững lại khi nhận ra dáng vẻ của Cố Dao Cầm bây giờ trẻ trung hơn nhiều so với ấn tượng trước đây. Không còn vẻ ngạo mạn sau này, biểu cảm cũng chưa được quản lý tốt, ánh mắt lại tràn đầy mong chờ, căng thẳng và có chút nghi hoặc.
Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ cô vừa trở lại thời điểm Cố Dao Cầm lần đầu cho cô uống nước suối không gian?
Cố Lan Tranh tuy thắc mắc nhưng không muốn nghĩ ngợi nhiều kẻo làm Cố Dao Cầm nghi ngờ. Dưới ánh mắt chăm chú của cô, Cố Lan Tranh ngoan ngoãn uống hết nước trong tay, không để sót một giọt.
Dù sao thì nước suối này thực sự là một bảo vật. Nếu không phải vì lúc đầu Cố Dao Cầm chưa biết rõ lợi ích của nó, chắc chắn cô sẽ không dễ dàng đưa cho người khác như vậy.
“Bây giờ cảm thấy thế nào? Có thấy khó chịu ở đâu không?”
Cố Dao Cầm căng thẳng nhìn cô, cẩn thận quan sát sắc mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)