Lúc Lâm Uyển Nương bước tới Đông viện, Lâm Sùng Văn đang ở bên trong trút cơn thịnh nộ lôi đình.
Ông ta đem toàn bộ sự bực dọc vì vụ hỏng ăn hôn sự trút lên đầu người thiếp thất ngày đêm kề gối tay ấp.
Khương thị ẹo người ngã gục xuống nhuyễn tháp, khóc nức nở: “Chuyện này sao có thể đổ cho thiếp được? Lẽ nào cái chuyện đó... một mình thiếp tự làm được chắc? Rõ ràng là do ngài tự mình không kiềm chế nổi mà thôi.”
“Ta không kiềm chế nổi?” Lâm Sùng Văn nghiến răng ken két, chết cũng không chịu nhận, lại xoay sang trách mắng bà ta tội nằng nặc đòi mời đại phu vào phủ, làm cớ sự rò rỉ ra ngoài.
“Thiếp làm thế chẳng phải cũng là vì lo cho thân thể của ngài sao!” Khương thị đấm thùm thụp xuống giường gào khóc: “Nếu thiếp mà là người dưng nước lã, thiếp thèm vào mà lo ngài sống hay chết, dẫu ngài có chết gục ngoài đường cũng mặc xác ngài. Thiếp một lòng một dạ vì ngài, vậy mà ngài lại oán trách thiếp bạc bẽo thế này sao.”
Bà ta bật dậy toan bỏ đi: “Thiếp biết rồi, ngài đang ruồng rẫy thiếp. Thiếp sẽ dắt Uyển Nương về lại Thanh Châu ngay lập tức, đỡ phải ở đây làm chướng tai gai mắt ngài.”
Vừa khéo lúc đó, Lâm Uyển Nương đẩy cửa bước vào.
Khương thị lao tới kéo tay nàng lôi đi: “Con cũng đừng làm tiểu thư nhà họ Lâm này nữa. Mẹ con ta phận mỏng trèo cao không nổi, thu dọn đồ đạc lập tức về lại Thanh Châu thôi.”
Lâm Uyển Nương vờ như chẳng hiểu ất giáp gì, ánh mắt ngơ ngác, thảng thốt nhìn về phía Lâm Sùng Văn.
“Cha...” Chữ chưa ra khỏi miệng mà hai hàng lệ đã chực rơi: “Cha lại không cần mẹ con con nữa sao?”
Một chữ “lại” được nàng nhấn nhá cực kỳ nặng nề, cộng thêm những giọt nước mắt tuôn rơi lã chã, trông vừa tủi thân vừa đáng thương vô cùng.
Ngọn lửa giận đang bùng bùng trong lòng Lâm Sùng Văn chỉ trong tích tắc đã bị dập tắt quá nửa. Ông ta thở dài một tiếng, bước tới dỗ dành nàng: “Cha từng bảo không cần con lúc nào đâu. Chẳng qua là di nương của con đang lúc giận dỗi nên mới hồ đồ nói sảng thế thôi.”
Rồi ông ta quay sang dỗ ngọt Khương thị: “Ta đã nói là trách cứ nàng đâu? Tính khí nàng cũng lớn quá rồi đấy, ta mới thuận miệng nói hai câu mà nàng đã làm ầm lên đòi bỏ về Thanh Châu. Các người về Thanh Châu thì làm được gì? Ngần ấy năm chịu khổ cực vẫn chưa đủ hay sao?”
Khương thị lúc này cũng chịu dịu xuống, chỉ cắn chặt môi, ấm ức rơi những giọt nước mắt câm lặng.
Lâm Uyển Nương cũng khóc, đưa tay níu nhẹ gấu tay áo ông ta lắc lắc, giọng bi ai cầu khẩn: “Di nương đừng giận nữa. Con không muốn về Thanh Châu đâu, con chỉ muốn được ở bên cạnh cha thôi...”
Khung cảnh này quả thực là nhìn thấy phải thương, nghe thấy phải động lòng. Toàn bộ điểm yếu của Lâm Sùng Văn đã bị nắm thóp gọn gàng.
Thực ra, chưa chắc ông ta đã không nghi ngờ Khương thị. Chuyện này xảy ra quá mức trùng hợp, trùng hợp đến độ ông ta buộc phải sinh lòng hoài nghi. Ban nãy ông ta tới đây kiếm chuyện cãi vã với Khương thị, vốn dĩ cũng mang theo tâm tư muốn dò xét thử lòng.
Khương thị vốn là kẻ bụng dạ đơn thuần, Lâm Sùng Văn biết rõ điều đó từ lâu. Năm xưa chỉ vài ba câu ngon ngọt đã lừa được bà ta trao thân gửi phận. Nếu chuyện này đúng là do bà ta giở trò, thì bị ông ta dọa dẫm vài câu kiểu gì cũng sẽ lòi đuôi chuột ra.
Nhưng ông ta không ngờ Lâm Uyển Nương lại xuất hiện đúng lúc như vậy. Chỉ bằng dăm ba câu, nàng đã lật lại toàn bộ những cay đắng năm xưa khiến trái tim Lâm Sùng Văn ngập tràn sự áy náy. Còn tâm trí đâu nữa mà nghi ngờ mẹ con họ.
“Về Thanh Châu cái gì mà về? Không đi đâu hết!” Ông ta dang tay ôm trọn cả hai mẹ con vào trong phòng, lời lẽ tha thiết: “Tâm ý ta đối đãi với hai mẹ con ngần ấy năm trời, lẽ nào nàng còn không hiểu?”
Ông ta tuyệt đối không thể để Khương thị bỏ đi lúc này. Giữa lúc cả Giang Châu đang rộ lên những lời đồn đại khó nghe về ông ta, nếu Khương thị rời đi, chẳng khác nào tự bôi tro trát trấu, xác nhận những lời đồn đó là sự thật.
Ông ta chỉ đành xuống nước, nhỏ nhẹ dịu dàng dỗ dành: “Ta cũng chỉ vì tâm trí rối bời, bực dọc quá nên mới lỡ lời nói xằng nói bậy. Là ta sai, ta xin lỗi nàng. Nhưng nàng đừng có hở ra là đòi về Thanh Châu nữa. Nàng nhìn xem, Uyển Nương bị nàng dọa cho sợ khiếp vía rồi kìa.”
Lâm Uyển Nương đúng là đang sợ sệt thật. Nàng hết nhìn Lâm Sùng Văn, lại quay sang nhìn Khương thị, đôi mắt to ngập nước lưng tròng, sợ hãi nép mình, thật khiến kẻ khác nhìn thấy phải sinh lòng thương xót.
Khương thị tự nhiên cũng xót con. Bà ta rút khăn tay ra lau nước mắt cho Uyển Nương, nhưng trên mặt vẫn còn hầm hầm nét giận: “Chỉ lần này thôi, thiếp nể mặt con gái nên mới tha cho ngài. Lần sau ngài mà còn kiếm chuyện đổ lỗi cho thiếp nữa, thì ngài cứ tự mình gọi sẵn xe ngựa đưa mẹ con thiếp về Thanh Châu luôn đi!”
Lâm Sùng Văn tự nhiên vội vàng gật đầu ưng thuận.
Ông vốn đang có việc bận thân, bèn buông vài lời dỗ ngọt, dặn dò Lâm Uyển Nương ở lại bầu bạn cùng Khương thị rồi vội vã bước ra cửa.
Đợi tiếng bước chân khuất sau cánh cửa, Khương thị lập tức thu lại nước mắt, hầm hầm tức giận ngồi phịch xuống mép nhuyễn tháp:
“Quả nhiên bị con đoán trúng. Lão phụ thân hờ này của con thực sự sinh lòng nghi ngờ ta rồi. Cũng may con tới kịp lúc, bằng không dăm ba câu e là khó mà đuổi khéo được lão đi.”
Lâm Uyển Nương cũng tiến lại ngồi cạnh: “Cũng may, mối hôn sự này rốt cuộc đã bị hủy, chẳng uổng công di nương và con tốn tâm tư mưu tính một phen.”
Thôi Ngọc Nhụy không gả cho Lâm Sùng Văn, tự khắc sẽ chẳng nhọc lòng đi hãm hại Khương thị nữa. Tử kiếp của hai mẹ con ở đời trước, đến nay xem như đã hữu kinh vô hiểm mà vượt qua.
Có điều, sau trận ầm ĩ vừa rồi, Khương thị đã hoàn toàn nhìn thấu thói bạc tình bạc nghĩa của Lâm Sùng Văn.
Bà không khỏi rầu rĩ âu lo: “Nay thoát được vị Thôi cô nương này, sau này biết đâu lại lòi ra vị Triệu cô nương, Lý cô nương nào khác. Những chuyện thế này nếu cứ dăm bữa nửa tháng lại xảy ra, mẹ con chúng ta biết sống sao cho ổn? Chẳng nhẽ ngày ngày phải treo lơ lửng mạng sống trên lưỡi đao mà đề phòng hay sao?”
“Tự nhiên là không thể sống như vậy được rồi.”
Lâm Uyển Nương đưa tay nắm lấy tay Khương thị, chăm chú nhìn bà: “Di nương, người nên sớm định đoạt chủ kiến đi thôi.”
Dẫu sao Khương thị vẫn còn vương vấn chút ân tình phu thê mấy năm nay với Lâm Sùng Văn. Lượng Phù Ngọc Cao hạ xuống tay cũng không tính là nặng, bà chỉ nghĩ sau khi từ hôn vẫn còn chừa lại cho lão chút đường lui. Nhưng hiện giờ bị Lâm Sùng Văn làm ầm ĩ cạn tàu ráo máng một phen, Khương thị đã triệt để nguội lạnh cõi lòng.
Căn bệnh của Lâm Sùng Văn cần phải được biến thành sự thật. Phải làm cho toàn bộ nữ nhi ở đất Giang Châu này đều e dè sợ hãi, không một ai dám gả cho lão nữa. Từ nay lão đành phải thu tâm lại, bên người chỉ còn duy nhất một mình bà, có như vậy mới mong kê cao gối mà ngủ bình yên.
Lâm Uyển Nương bước ra từ Đông viện, trong tay là chiếc khăn lụa bọc nửa hộp Phù Ngọc Cao mà Khương thị dùng còn thừa. Đây là vật Khương thị vừa dúi vào tay nàng, còn dặn dò: “Hài tử ngoan của ta, vị Tam công tử nhà họ Tạ này đâu phải kẻ tùy tiện ra đường là gặp được. Nếu lỡ mất cơ hội này, e là sau này sẽ chẳng bao giờ tìm được mối cơ duyên nào tốt hơn thế nữa.”
Bà đã nghe ngóng được từ chỗ Lâm Sùng Văn tin tức đoàn người Tạ Quân sắp sửa nhổ neo quay về Kim Lăng. Khương thị thay Lâm Uyển Nương nóng lòng như lửa đốt: “Nếu đợi đến lúc bọn họ thực sự rời khỏi Giang Châu, con có hối hận đứt ruột gan thì cũng đã muộn màng rồi.”
Lời nói chẳng sai vào đâu được! Lâm Uyển Nương cũng âm thầm hạ quyết tâm. Nàng siết chặt chiếc khăn trong tay, chiếc hộp sứ đựng Phù Ngọc Cao bên trong in hằn thật sâu vào lòng bàn tay. Nàng đã có chủ ý của riêng mình.
Đầu cua tai nheo chuyện Phù Ngọc Cao này, lẽ dĩ nhiên đã qua miệng Thanh Sơn mà truyền trọn vẹn đến tai Tạ Quân. Từ chuyện Lâm Uyển Nương cùng Khương thị thông đồng giăng bẫy, căn bệnh “bất lực” của Lâm Sùng Văn, cho đến nửa hộp Phù Ngọc Cao còn thừa lại kia.
Thanh Sơn liếc nhìn vị Hầu gia nhà mình, ngập ngừng bẩm báo: “Hầu gia, nửa hộp Phù Ngọc Cao kia đã bị Lâm nhị cô nương đem về rồi.”
Hắn chỉ điểm tới đó rồi dừng. Một vị tiểu thư khuê các lại mang thứ dơ bẩn đó bên mình để làm gì, dẫu không nói toẹt ra thì ai cũng tự hiểu.
Tạ Quân ban đầu chỉ trầm mặc lắng nghe, vẻ mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Mãi đến cuối cùng, hắn mới khẽ cười nhạt một tiếng: “Quả thật đã coi nhẹ nàng ta rồi.”
Chỉ là Thanh Sơn sực nhớ ra một chuyện, toan lên tiếng nhắc nhở. Nhưng chữ chưa kịp khỏi miệng, đã bị ánh mắt sắc lẹm thấu tỏ tâm can của Hầu gia nhà mình chặn đứng lại.
Thanh Sơn không dám nói thêm nửa lời, cúi đầu lui ra ngoài, trong lòng âm thầm thắp cho Lâm Uyển Nương một nén nhang thương xót. Hắn vốn còn tưởng Hầu gia nhà mình có vài phần để tâm tới vị Lâm nhị cô nương kia. Bây giờ xem ra, hoàn toàn không phải vậy.
Chỉ là không biết, nếu Lâm nhị cô nương hay tin kẻ mà nàng đánh cược cả sự trong sạch, hao tổn tâm cơ để gả cho bằng được lại sắp thành người chết, thì cú sốc động trời này nàng sẽ chống đỡ ra sao đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



