Lâm Uyển Nương chăm chú quan sát, nhận ra thần sắc hắn không hề giả bộ. Không thích lại càng tốt.
Nàng sợ nhất là dính líu đến hắn. Một kẻ hỉ nộ vô thường thế này, lỡ bị hắn để mắt tới thì có gì tốt đẹp chứ? Trương tiểu thư, con gái nhà Tri châu, chẳng phải là tấm gương tày liếp sờ sờ ra đó sao?
Vừa vặn lúc này, Thanh Sơn đã giải quyết xong mớ hỗn độn bên ngoài, vén rèm xe lên thỉnh thị: “Hầu gia, toàn bộ bọn chúng đã bị diệt trừ.”
Ngay khi hắn vừa dứt lời, thông qua khe hở màn xe vừa vén lên, Lâm Uyển Nương đã kịp nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài.
Giữa đám cỏ dại um tùm, thi thể thích khách ngã gục la liệt, nằm ngổn ngang tứ phía.
Trong số đó có một kẻ, chính là tên hồi nãy vừa lên xe ngựa định bắt nàng. Cổ tay hắn bị bẻ gãy sống, ngã vật ra đất với một tư thế cực kỳ vặn vẹo, trước ngực cắm phập một thanh trường kiếm sáng loáng, máu tươi ngoằn ngoèo chảy lênh láng dưới thân.
Lâm Uyển Nương nào đã từng thấy cảnh tượng bực này bao giờ. Lần trước ở hồ Tây Giao, nàng cũng chỉ nhìn thấy từ đằng xa. Trong lòng nàng cuộn lên từng đợt, rốt cuộc nhịn không nổi nữa, bèn xoay người, khom lưng chực nôn.
“Dám nôn ra đây thì ta vứt ngươi xuống xe.” Hắn lại buông lời đe dọa lạnh lẽo như băng.
Lâm Uyển Nương sao dám nôn nữa, hai tay vội vàng bưng chặt miệng, trợn tròn mắt nhìn hắn, đầu lắc nguầy nguậy. Nàng đành cố sống cố chết đè nén cơn buồn nôn xuống tận đáy lòng.
Lần trước thì rơi xuống nước, lần này lại nôn mửa đến long trời lở đất.
“Bây giờ ngươi mới biết à?” Lâm Uyển Nương nôn xong một trận, vất vả lắm mới hoàn hồn lại. Nàng ngồi thẳng dậy, cắn răng nói: “Cái vị Tạ Hầu gia kia đích thị là khắc tinh trong mệnh của ta, là ôn thần từ kiếp trước. Gặp phải hắn ta đúng là xui xẻo tám đời.”
Nàng hận không thể dùng những lời lẽ cay độc nhất thế gian này để nguyền rủa hắn, nhằm xả đi mối hận trong lòng. Nhưng đó cũng chỉ là những lời oán trách nói lén sau lưng mà thôi, chứ trước mặt hắn, Lâm Uyển Nương tuyệt đối không dám lỗ mãng như vậy.
Sau một hồi định thần lại, mắng mỏ thêm vài câu, Lâm Uyển Nương mới sực nhớ ra việc mình xuất phủ hôm nay. Nàng vội thò tay vào tay áo sờ soạng.
Lúc trước ở trong ngõ hẻm, vì có mặt Thanh Sơn nên nàng không dám giao hộp Phù Ngọc Cao cho Thải Nhạn, chỉ đành coi như chiếc khăn tay bình thường, tự mình giấu vào trong tay áo. Thế nhưng bây giờ, sờ kiểu gì cũng không thấy đâu nữa.
“Chết rồi, Thải Nhạn.” Sắc mặt nàng đầy vẻ lo âu, lật tung cả trong lẫn ngoài tay áo lên tìm: “Phù Ngọc Cao của ta đâu rồi?” Thải Nhạn nghe vậy, trong lòng cũng nóng như lửa đốt: “Phù Ngọc Cao rơi mất rồi sao? Đó đâu phải là thứ có thể làm rơi được, cô nương mau tìm kỹ lại xem, có phải rơi trong nếp áo rồi không?”
Bên này, hai chủ tớ cuống cuồng tìm kiếm Phù Ngọc Cao đến luống cuống tay chân. Bên kia, hộp Phù Ngọc Cao được bọc trong chiếc khăn tay của cô nương đã được Thanh Sơn dâng lên án thư của Tạ Quân.
“Hầu gia, thứ này được tìm thấy trong xe ngựa, có lẽ là do Lâm nhị cô nương vô ý làm rơi.” Hóa ra, lúc hai người giằng co căng thẳng trên xe ngựa, lúc nàng bị ném vào vách xe, hộp Phù Ngọc Cao đã vô tình lăn ra khỏi tay áo.
Trong tình cảnh lúc bấy giờ, hai người đều hận không thể đẩy đối phương xuống địa ngục, nên chẳng ai thèm để tâm tới hộp Phù Ngọc Cao nhỏ bé này. Thanh Sơn cũng là vừa nãy dọn dẹp xe ngựa, vô tình phát hiện ra nó ở trong góc. Không dám chậm trễ, hắn liền mang ngay tới dâng lên Tạ Quân.
Tạ Quân hờ hững cầm hộp Phù Ngọc Cao lên. Chiếc hộp sứ trông giống như một hộp sáp thơm bình thường, chỉ là được bọc kín mít bằng khăn tay, lại càng khiến người ta nghi ngờ là có tật giật mình.
Hắn nhớ lại bộ dạng giấu giấu diếm diếm của Lâm Uyển Nương lúc ở trong ngõ, bèn ném trả chiếc hộp sứ cho Thanh Sơn, trầm giọng căn dặn: “Đi điều tra xem đây là thứ quỷ gì.”
Thanh Sơn nhận lệnh lui xuống, đợi đến tối mịt mới về bẩm báo. “Khởi bẩm Hầu gia, vật này tên gọi là Phù Ngọc Cao, là một loại tà vật truyền từ Tây Vực sang. Bên trong có chứa ngài tằm đực, phấn hoa phượng tiên, cỏ mặt rỗ, là loại sáp thơm mà các cô nương thường dùng.”
Thanh Sơn nói tường tận, nhưng Tạ Quân lại cau mày: “Đã là sáp thơm bình thường, cớ sao lại gọi là tà vật?”
“Việc này...” Thanh Sơn có phần khó xử, ngập ngừng nói: “Hầu gia không biết đó thôi, thứ này chỉ dành riêng cho nữ giới. Nếu nam giới vô tình chạm phải sẽ sinh ra ảo giác, dục hỏa thiêu thân, có tác dụng kích tình. Vì thế, thứ này không được lưu hành ngoài chợ, chỉ có một số cô nương chốn thanh lâu kỹ viện mới dùng để lôi kéo khách nhân.”
Càng nói, hắn càng thấy lạnh gáy. Lâm Uyển Nương thân là một tiểu thư khuê các, cất công tốn sức kiếm hộp Phù Ngọc Cao này để làm gì? Trong đầu hắn chợt lóe lên một ý nghĩ kinh thiên động địa: “Hộp Phù Ngọc Cao này, không lẽ Lâm nhị cô nương định dùng lên người Tam công tử sao?”
Nỗi băn khoăn của hắn không phải không có lý. Người bình thường dễ bị dáng vẻ dịu dàng yểu điệu của Lâm Uyển Nương đánh lừa, nhưng hắn lại từng chứng kiến cảnh nàng trắng trợn uy hiếp người khác trong từ đường, rồi còn cả vụ lái buôn người Hồ mấy ngày trước nữa. Nàng ta nào phải hạng người cam chịu yên phận, có làm ra chuyện tày đình bực này cũng chẳng có gì lạ.
Gạt đi giọt lệ bạc trên nến, nam nhân ngồi sau bàn vẫn giữ nét mặt điềm nhiên. Nghe xong những lời ấy, hắn chỉ nhàn nhạt nói: “Không phải.”
Nếu nàng ta có ý đồ đó, thì đã chẳng cần mạo hiểm chui vào hang cọp, trăm phương ngàn kế tiếp cận Tạ Tử Thận làm gì. “Vật này nàng ta chắc chắn dùng vào việc khác.”
Tạ Quân sai Thanh Sơn: “Ngươi đi theo dõi sát sao Lâm Uyển Nương, có động tĩnh gì thì báo lại.”
“Rõ.”
Thanh Sơn cung kính nhận lệnh, rồi lại bẩm báo thêm một chuyện: “Hầu gia, có thư từ Kim Lăng gửi tới.” Là thư từ Định Viễn Hầu phủ.
Thanh Sơn dâng thư lên án thư, Tạ Quân mở ra xem. Bức thư này là do Tạ phu nhân đích thân viết.
Tạ phu nhân không phải là thân mẫu của Tạ Quân. Bà ta là mẹ ruột của Tạ Tử Thận, cũng là kế thất do cố lão Hầu gia Tạ thị cưới về sau này, hiện đang nắm quyền quản lý hậu viện Định Viễn Hầu phủ, là đương gia chủ mẫu của Tạ phủ.
Lần này Tạ Quân và Tạ Tử Thận đi xa tới Giang Châu cứu trợ thiên tai, bà ta vô cùng nhớ mong, tính toán thời gian bèn gửi bức thư này tới. Trong thư hỏi han chuyện ăn uống ngủ nghỉ của hai huynh đệ, dặn dò từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, có thể nói là tình cảm dạt dào, tràn đầy tấm lòng yêu thương con cái của một người mẹ. Cuối thư còn viết: “Chừng nào các con mới về? Vi nương ở nhà, ngày đêm mỏi mắt ngóng trông.”
“Mỏi mắt ngóng trông...” Tạ Quân chậm rãi đọc lại, ánh nến khẽ lay động. Gương mặt thanh tú của hắn chìm trong thứ ánh sáng lập lòe, nửa sáng nửa tối, thâm thúy khôn lường. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt: “E là ngóng trông tin chết của ta thì có.”
Tạ Quân thừa biết, vị kế mẫu này bề ngoài luôn tỏ ra hiền từ, nhưng trong bụng sớm đã rắp tâm trừ khử hắn, dọn đường cho đứa con ruột Tạ Tử Thận kế thừa tước vị Định Viễn Hầu. Chuyến đi Giang Châu lần này, hắn cũng đã đề phòng từ trước.
Vụ ám sát Tạ Tử Thận ở Tây Giao lần trước, chẳng qua chỉ là trò “giấu đầu lòi đuôi” của Tạ phu nhân mà thôi. Hai huynh đệ nhà họ Tạ cùng đi Giang Châu cứu trợ thiên tai, nếu chỉ có một mình Tạ Quân bỏ mạng, Tạ Tử Thận khó mà thoát khỏi hiềm nghi giết huynh đoạt vị.
Thế nên, Tạ phu nhân mới bày ra liên hoàn kế này. Đầu tiên là sai người giả vờ ám sát Tạ Tử Thận, thực chất dưới hồ đã có người tiếp ứng từ trước, bảo đảm an toàn cho hắn. Tiếp đến là phái sát thủ hạ sát Tạ Quân. Tới lúc đó, chỉ cần phao tin rằng dân đen làm loạn ở Giang Châu ghi hận Định Viễn Hầu phủ, nên mới cố ý mưu sát hai huynh đệ.
Rồi Tạ Tử Thận sẽ hộ tống di hài của huynh trưởng về kinh. Việc cứu trợ thiên tai thành công vốn đã là một công lao to lớn, cộng thêm sự hy sinh của Tạ Quân, Thánh thượng ắt sẽ thương xót bội phần, ban thưởng hậu hĩnh để an ủi nỗi đau mất anh của Tạ Tử Thận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

