Hành lý của Thư Lan chỉ có bộ quần áo đang mặc trên người và mấy tờ hồ sơ giả, nhưng vì không muốn bản thân trở nên quá nổi bật giữa đám đông, cô cũng chen chúc vào nhà vệ sinh cùng những cô gái khác.
Dù chẳng có lấy một món mỹ phẩm nào thì cũng phải làm bộ làm tịch cho có lệ, Thư Lan bèn tháo chun buộc lại mái tóc của mình.
Cô gái tốt nghiệp Đại học Sư phạm tên là Tiêu Tình Tình lén liếc nhìn ra ngoài, hạ giọng nói: "Thái độ của bọn họ khiến tôi cảm thấy rất khó chịu."
Cô bạn đi cùng cô ta rụt rè hùa theo: "Tôi cũng thấy vậy, cứ như chúng ta vừa bước vào hang ổ gì đó..."
Thư Lan vỗ vỗ vai Tiêu Tình Tình: "Người chị em, cho tôi mượn thỏi son dùng chút được không?"
Tiêu Tình Tình lườm cô một cái: "Tôi với cô thân nhau lắm à?"
Nói xong, cô ta chẳng thèm để ý nữa, vặn thỏi son lên, soi gương rồi tỉ mỉ tô lên môi mình.
Thư Lan nhún vai tỏ vẻ không sao cả. Cho dù bản thân họ cũng đã nhạy cảm nhận ra điều bất thường, nhưng ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, họ vẫn xem những người bên cạnh là đối thủ cạnh tranh.
Trong thời buổi vật tư sinh tồn cạn kiệt, để có thể sống sót, ai nấy đều tranh giành lấy từng tia hy vọng mỏng manh, cho dù có lờ mờ đoán được rằng bản thân có thể phải đánh đổi cả nguyên tắc của mình vì tia hy vọng ấy.
Thư Lan cũng chẳng ngại ở lại xem cái căn cứ này đang giở trò quỷ gì. Nếu thực sự là ép bán thân để đổi lấy đường sống, vậy thì cô phải tìm cách chuồn êm thôi.
Nghe nói nhân sự của căn cứ này đã bị tổn thất một nửa trên đường tháo chạy, thế nhưng bên trong tòa nhà đặt phòng thí nghiệm vẫn có vô số những bóng áo blouse trắng đi lại tấp nập.
Ai nấy trông cũng đều vô cùng bận rộn, vừa chạy chậm vừa cúi đầu lật giở tài liệu trên tay, bộ dáng vô cùng tận tụy, như thể đang tranh thủ từng giây từng phút vì sự tồn vong của nhân loại vậy.
Năm cô gái lẽo đẽo theo sau người phụ nữ trung niên, im thin thít không dám nói lời nào, khép nép bước vào thang máy.
Bà ta nhấn nút thang máy lên tầng bốn.
Thư Lan cất tiếng, lễ phép hỏi: "Thưa cô, cô vẫn chưa cho chúng em biết nên xưng hô với cô thế nào ạ?"
Giọng nói của cô vốn êm tai, lúc nói chuyện lại hơi cúi đầu, thái độ nhún nhường ngoan ngoãn. Chỉ cần đối phương không phải kẻ quá cực đoan thì rất khó sinh ra ác cảm với cô.
Người phụ nữ trung niên liếc nhìn cô một cái, đáp: "Tôi họ Trịnh."
"Dạ vâng, thưa cô Trịnh."
Sau khi Thư Lan hỏi xong cách xưng hô, những cô gái khác cứ tưởng cô sẽ thuận đà hỏi thêm vài vấn đề liên quan đến công việc, hoặc nói chuyện gì đó để kéo gần khoảng cách với cô Trịnh này, trong lòng thầm mang theo sự kỳ vọng.
Chẳng ngờ Thư Lan hỏi xong liền im bặt, sau đó không nói thêm bất cứ lời nào nữa, bầu không khí lại trở về vẻ ngột ngạt, cứng nhắc như cũ.
Nhân viên làm việc trên tầng bốn ít hơn hẳn. Họ dừng lại trước một cánh cửa kim loại dày cộp, trông giống như cánh cửa của hầm đông lạnh. Cô Trịnh xoay người lại, cất giọng dặn dò: "Bên trong là Tiến sĩ Triệu và đối tượng nghiên cứu quan trọng nhất của căn cứ thí nghiệm chúng ta. Lát nữa vào trong, nếu chưa được Tiến sĩ cho phép, tuyệt đối không được lên tiếng, cũng không được có bất kỳ hành động thừa thãi nào, nghe rõ chưa?"
Năm cô gái nhìn nhau, rụt rè gật đầu.
Cô Trịnh quay người bấm mật mã trên cửa, cánh cửa từ từ mở ra. Không gian trong phòng thí nghiệm rất rộng rãi. Đập vào mắt mọi người đầu tiên là một bồn kính hình trụ cao chừng năm mét, cao chạm trần nhà. Bên trong bồn chứa đầy chất lỏng màu xanh sẫm, vỏ ngoài cắm chằng chịt những sợi dây cáp lớn nhỏ phức tạp. Đầu kia của dây cáp nối với vô số máy móc thiết bị, phía sau máy móc là các nghiên cứu viên đang ngồi làm việc.
Lúc bước vào cửa, Thư Lan lén liếc nhìn màn hình hiển thị gần nhất, trên đó là những dòng dữ liệu nhảy nhót liên tục mà cô hoàn toàn không hiểu gì.
Chắc là chết rồi nhỉ, người ta đem ngâm anh ta giống y như ngâm củ nhân sâm vậy.
Đứng cạnh bồn kính là một người đàn ông mặc đồng phục giống hệt cô Trịnh. Ông ta trông khá lớn tuổi, mái tóc đã hoa râm, đeo kính, dáng người vừa lùn vừa gầy, gò má nhô cao, cằm hóp lại, thoạt nhìn cực kỳ giống một loài khỉ đầu trắng mà Thư Lan từng nhìn thấy trong sở thú trước đây.
Thư Lan chỉ nhìn lão già kia một cái rồi lại chuyển dời tầm mắt về phía người đàn ông trong bồn kính. Chẳng vì lý do nào khác, đơn thuần chỉ là cô muốn thưởng thức cái đẹp mà thôi.
Cô Trịnh bước tới cạnh lão già, cung kính lên tiếng: "Tiến sĩ Triệu, những người này là tân nghiên cứu viên mới vượt qua vòng phỏng vấn chiều nay ạ."
Vị "Tiến sĩ Triệu mang lại niềm hy vọng cho toàn nhân loại" kia đảo mắt đánh giá một lượt năm cô gái trẻ đang căng thẳng, rồi rút một chiếc máy tính bảng phía sau lưng ra, lạch cạch gõ vài cái.
Dường như có dòng điện vừa được truyền vào bồn kính. Cơ thể người đàn ông đang trôi nổi bên trong bỗng giật nảy lên như bị điện giật, tứ chi co rút mạnh mẽ. Động tĩnh bất ngờ này khiến các cô gái hoảng sợ.
Thư Lan cũng giật thót mình, vô cùng kinh ngạc.
Lại là người sống! Bị ngâm thế này mà vẫn còn sống cơ à!
Lồng ngực người đàn ông trong bồn bỗng có nhịp phập phồng yếu ớt. Anh ta chầm chậm ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt trẻ trung và đẹp trai đến ngỡ ngàng.
Giọng nói khàn khàn thô ráp của Tiến sĩ Triệu vang lên, lão ta đang nói chuyện với người trong bồn kính: "Chúng tôi tôn trọng nguyện vọng của cậu. Cậu hãy chọn lấy một người mà mình vừa mắt trong số các cô gái này, để cô ta sinh con nối dõi cho cậu, lưu truyền lại bộ gen dị năng của cậu."
Thư Lan là người đầu tiên phản ứng lại, thế nhưng những lời vừa lọt vào tai thật sự quá sức hoang đường nên cô hoàn toàn cạn lời.
Thật đúng là bị cô đoán trúng phóc! Cái gì mà nghiên cứu viên cơ chứ, gọi các cô tới đây thực chất là để "tuyển phi", đẻ con cho vị "Hoàng đế" đang ngâm trong bồn nước kia!
Tuy vẫn biết trên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí, nhưng cái giá phải trả cho "bữa cơm bao ăn bao ở" này cũng lớn quá đi chứ!
Bắt người sống làm vật thí nghiệm vẫn chưa thấy đủ, lại còn bắt đẻ ra một đứa trẻ để tiếp tục làm vật thí nghiệm ngâm rượu, lão khỉ già này quả thực là thất đức tột cùng.
Tiêu Tình Tình tái mặt, hét lên: "Ngay từ đầu các người đâu có nói với chúng tôi là tới làm loại chuyện này!"
Tiến sĩ Triệu lãnh đạm đáp: "Quy trình cốt lõi đương nhiên không thể rêu rao ra ngoài. Bộ gen của vị dị năng giả này là phức tạp nhất trong số tất cả mọi người, nhưng bản thân cậu ta lại cực kỳ bất hợp tác, khiến quá trình nghiên cứu không thể tiến triển thuận lợi. Nếu có thể tạo ra một đứa trẻ sơ sinh vừa thừa kế dị năng của cậu ta, lại vừa ngoan ngoãn phối hợp thí nghiệm, vậy thì tôi sẽ rất nhanh chóng nghiên cứu ra được loại thuốc thúc đẩy đột biến gen, giúp đánh thức dị năng."
Tiến sĩ Triệu buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Chỉ cần tất cả những người sống sót đều có thể thức tỉnh dị năng, thì ngày tang thi biến mất khỏi thế gian này sẽ không còn xa nữa."
Thư Lan không hề bị chiếc "bánh vẽ" khổng lồ của lão ta che mờ mắt, ngược lại còn bĩu môi khinh bỉ.
Cái lão già lừa đảo! Cứ chém gió đi, lừa phỉnh tiếp đi. Đến cả con virus cấu tạo thế nào còn chưa nghiên cứu tỏ tường, mà đã đòi khoác lác là có thể giúp toàn nhân loại thức tỉnh dị năng.
Rốt cuộc cũng vì tuổi đời còn trẻ, cô không nhịn được mà lầm bầm châm biếm một câu: "Nói thì êm tai lắm, thực chất là coi người sống như trâu bò để phối giống chứ gì..."
Người đàn ông trong bồn kính bỗng cử động, hình như anh ta vừa liếc mắt về phía cô một cái.
Một nghiên cứu viên đang ngồi sau màn hình máy tính đột nhiên lớn tiếng kêu lên: "Tiến sĩ, hàng loạt dữ liệu như chỉ số Cortisol, Phenylethylamine, Noradrenaline của số một trong khoảnh khắc vừa rồi đều phát sinh dao động!"
Tiến sĩ Triệu đẩy gọng kính, trong đôi mắt ti hí lóe lên một tia sắc lạnh, lão ta ngắm chuẩn sự chú ý lên người Thư Lan: "Cô gái vừa lên tiếng lúc nãy. Chúc mừng cô, cô đã được cậu ta chọn trúng rồi."
Thư Lan trừng lớn hai mắt: "Qua loa tùy tiện vậy sao?! Không đúng! Ai chọn cơ chứ!"
Thư Lan còn chưa kịp bỏ chạy, mấy tay nghiên cứu viên mặc áo blouse trắng đã đứng phắt dậy, xông tới giữ chặt lấy cánh tay cô. Cô Trịnh không hề lề mề chậm chạp, quay người dẫn bốn cô gái đang ngơ ngác chưa hiểu mô tê gì kia ra khỏi phòng.
Tiến sĩ Triệu nói với người đàn ông trong bồn kính: "Cậu xem, cậu có phản ứng với cô ấy, chúng tôi nhất định sẽ tôn trọng ý nguyện của cậu."
Thư Lan không thể bình tĩnh được nữa, hai mắt cô mở trừng trừng, giận quá hóa cười: "Ể? Các người còn bày đặt nói chữ 'tôn trọng' cơ à? Cho tôi hỏi với, anh ta đã lên tiếng chưa? Tôi đã đồng ý chưa? Cái gọi là nguyện vọng của tôi, mấy người có định tôn trọng chút nào không thế?"
Lão khỉ già hoàn toàn bỏ ngoài tai sự kháng cự của cô, phất tay cho đám người áo blouse trắng lôi xềnh xệch cô vào một căn phòng trông hệt như phòng phẫu thuật.
Bọn họ đè nghiến cô xuống giường. Sau tiếng "Tít", ánh đèn trắng lóa mắt trên đỉnh đầu lập tức bật sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)