Nghe một hồi, Chu San không khỏi bắt đầu ngưỡng mộ Mã Kiến Thiết, đúng là nhân tài, có thể co có thể duỗi, quả nhiên là biết sai thì sửa.
“Vậy rốt cuộc anh nhắm vào miếng cơm mềm của nhà ai rồi, còn thơm như vậy.” Chu San chỉ vào cái hộp gỗ trong tay.
“...” Mã Kiến Thiết không khỏi cảm thấy cạn lời với Chu San, xoa mặt một cái nói: “Biết góa phụ Tần không?”
Chu San thành thật lắc đầu. Lúc đầu cô vẫn là một người chuyên hóng chuyện của công xã, dù sao thì bà Tiết chính là một trạm thu thập tin đồn, cô đã nghe không ít, nhưng cũng chưa từng nghe nói đến góa phụ Tần.
Sau này đến huyện thành, dù về công xã cô cũng ở nhà, hai cha con nhà họ Vương không ai thích nghe chuyện phiếm cả, cô càng không biết gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

