Bây giờ còn chưa khai giảng, chỉ là sắp xếp công việc cụ thể. Cũng không biết có phải Vương Phú Quý đã nói gì với hiệu trưởng Vương không, Chu San trở thành một giáo viên thể dục kiêm mỹ thuật kiêm âm nhạc.
Quan trọng nhất là một tuần cô chỉ có ba tiết, dạy thế nào cô tự sắp xếp. Điều duy nhất không hoàn hảo là tất cả học sinh của trường tiểu học công xã đều học lớp của cô.
Sau khi sắp xếp xong công việc, các giáo viên đều giải tán, ai về nhà nấy. Chu San đạp xe chuẩn bị về nhà thì bị Mã Kiến Thiết gọi lại.
Theo Mã Kiến Thiết đến ký túc xá của anh ta, phát hiện tuy nhỏ và cũ kỹ nhưng Mã Kiến Thiết dọn dẹp rất ngăn nắp. Trong lòng nghĩ vậy, miệng cũng nói ra như vậy.
“Cũng chỉ ở tạm được thôi, không thể so với nhà họ Vương được.”
Chu San đột ngột quay người, liền phát hiện trong mắt Mã Kiến Thiết là sự ghen tị và hối hận không hề che giấu.
“Anh Mã hối hận rồi à.”
Mã Kiến Thiết tự giễu cười một tiếng: “Là hối hận rồi, nhưng cũng không có đường quay lại nữa rồi. Uổng công tôi ăn nhiều cơm hơn cậu vài năm, vậy mà còn không nhìn rõ bằng cậu.”
Chu San ngồi xuống chiếc ghế lung lay, chờ đợi câu chuyện tiếp theo của Mã Kiến Thiết. Đều là người có nhiều mưu mẹo, Chu San rất hiểu màn “trải lòng” này của Mã Kiến Thiết.
Mã Kiến Thiết cũng không giấu giếm, từ trên giường sưởi lấy xuống một cái hộp gỗ đặt trước mặt Chu San.
Chu San mở ra thì phát hiện là một thỏi vàng nhỏ, lấy ra cân trên tay thấy trọng lượng rất đáng mừng, vẻ mặt không đổi cất đồ vào lại đậy nắp, ngẩng đầu nhìn Mã Kiến Thiết.
“Anh Mã tìm tôi làm ăn à.”
Mã Kiến Thiết biết người em trai nửa đường này của mình đã động lòng rồi, liền thư thái ngồi trên giường sưởi kể lại.
Mã Kiến Thiết vốn tưởng rằng dựa vào năng lực của mình rất dễ dàng có thể đứng vững ở công xã Quang Minh, kết quả hiện thực lại một lần nữa tát cho anh ta một cái tát đau điếng.
Anh ta có học vấn, nhưng không phải là mọt sách, mỗi ngày nghe chuyện của Chu Đại Sơn, anh ta hiểu rõ cách nhanh nhất để hòa nhập vào nơi đất khách quê người này chính là kết thông gia.
Mà cành ô liu mà nhà họ Vương đưa ra lúc đầu là thích hợp nhất. Anh ta muốn kết thông gia, người địa phương lại coi thường anh ta là một kẻ ăn mày nghèo không có gốc gác, không thể nào gả con gái cho anh ta.
Còn về thỏi vàng nhỏ của anh ta, anh ta có thể giấu kỹ trên đường chạy nạn chính là vì hiểu rõ của cải không thể lộ ra ngoài. Người địa phương không tin anh ta, mà anh ta cũng không tin người địa phương.
Con rể ở rể của nhà họ Vương dễ dàng giải quyết được những phiền phức này, còn có thể giúp anh ta phát huy năng lực. Công nhân chính thức của xưởng dệt, Mã Kiến Thiết nghe xong thật sự đã tự tát mình hai cái, chính là để mình nhận rõ hiện thực.
Mã Kiến Thiết cũng hiểu rõ bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, huống chi Vương Thúy Thúy đã có thai. Vì vậy, Mã Kiến Thiết dứt khoát bắt đầu tìm kiếm người khác.
Tiếc là con rể ở rể như nhà họ Vương, cả công xã không có người thứ hai. Cuối cùng, có công mài sắt có ngày nên kim, con rể ở rể không có, nhưng còn có một người con rể chính thức đang chờ anh ta, chỉ là không biết bắt đầu từ đâu. Đây không phải là lúc anh ta đang đau đầu thì Chu Đại Sơn, một người có kinh nghiệm thành công đã tìm đến cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

