Thịnh Hưng Quốc ưỡn thẳng lưng, cằm hếch lên thật cao, cụp mắt nhìn bà cụ Thịnh như nhìn một con sâu cái kiến tầm thường: “Ra ngoài nói chuyện riêng một lát chứ?”
Chẳng hiểu sao hai chân bà cụ Thịnh bỗng run lẩy bẩy, trong đôi mắt tam giác ngập tràn vẻ sợ hãi: “Mày, mày, mày...”
Con trai bà ta đâu rồi?
Đứa con trai to đùng ngã ngửa của bà già này biến đi đâu mất rồi?!
Thịnh Hưng Quốc chẳng thèm bận tâm việc bà cụ Thịnh có nhận ra ông có phải là nguyên chủ hay không, túm lấy tay áo bà lão lôi xềnh xệch ra ngoài.
Đứng ở cửa còn có vợ của đại phòng và vợ của tam phòng, sau khi chết trân một lúc thì vội vàng lao vào giằng co, xô đẩy Thịnh Hưng Quốc.
“Ngưu Tiểu Hồng, Ngưu Tiểu Thúy, chúng ta cũng nên tính sổ với nhau rồi đấy.”
Bên trong phòng vang lên giọng nói lạnh lùng, bình thản của người phụ nữ.
Hai chị em họ Ngưu nhìn nhau một cái, lập tức xắn tay áo xông thẳng vào trong căn nhà tranh tồi tàn.
Cái thứ hèn nhát vô dụng như Vương Đại Hoa mà cũng dám đòi tính sổ với bọn họ à? Đúng là phản trời rồi!
“Vương Đại Hoa! Con đĩ thối tha ngày nào cũng chỉ biết nằm ườn trên giường đợi đàn ông về dạng háng! Đến con gái của bà đây mà mày cũng dám bắt nạt à? Hôm nay bà già này không xé nát cái mặt hồ ly tinh lẳng lơ của mày ra thì tao không mang tên Ngưu Tiểu Hồng! Tiểu Thúy, mày đè nó lại... Ối mẹ ơi! Vương Đại Hoa, mày dám đánh tao à?!”
Ngưu Tiểu Hồng vừa chửi bới om sòm thì một chiếc phất trần lông gà đã quất thẳng xuống, nhắm thẳng vào mặt mụ mà quất tới tấp.
Ngay tức khắc, một vệt lằn đỏ rực hiện rõ mồn một trên mặt, trông vừa tức cười vừa thảm hại.
Ngưu Tiểu Hồng là người chướng mắt Vương Đại Hoa nhất, ai bảo gã đàn ông nhà mụ cứ luôn dán mắt nhìn chằm chằm vào ả làm chi! Lúc ở trên giường làm cái chuyện đó, hắn còn chê eo mụ thô kệch, không được thon thả mảnh mai như con ả hồ ly kia!
Phi! Đúng là cái đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ!
Ngưu Tiểu Hồng bị đánh một phát tức đến mức suýt chút nữa thăng thiên, mụ lập tức ra lệnh cho Ngưu Tiểu Thúy xông lên.
Ngưu Tiểu Thúy: “...” Xui xẻo thật!
Ngưu Tiểu Thúy dù ở nhà họ Ngưu hay nhà họ Thịnh thì cũng chỉ là nhân vật ngoài rìa. Ở nhà mẹ đẻ mụ là đứa con gái thứ hai nên rất bị ghét bỏ.
Gả vào nhà họ Thịnh chín năm trời mụ chỉ sinh được duy nhất một đứa con gái, ngày nào cũng bị chửi rủa là con gà mái không biết đẻ trứng.
Mụ chỉ có thể bám đuôi theo Ngưu Tiểu Hồng để kiếm chút cặn bã thừa thãi mà thôi.
Ngưu Tiểu Thúy lấy hết can đảm lao lên, chẳng có gì bất ngờ, bị đánh cho tơi bời hoa lá, thảm không nỡ nhìn...
Chẳng mấy chốc, bên trong phòng đã vang lên những tiếng gào khóc thảm thiết liên hồi.
Từ tiếng chửi bới ban đầu, chuyển thành tiếng gào khóc van xin, cuối cùng chỉ còn lại tiếng cầu xin tha mạng.
Ngoài sân, dưới chân tường, bà cụ Thịnh nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết của hai đứa con dâu bên trong thì sợ đến mức hồn xiêu phách lạc!
Lại chạm phải ánh mắt cười như không cười đầy chết chóc của đứa con trai thứ hai, toàn thân bà ta run lên bần bật như cầy sấy.
Khi Thịnh Hạ tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt cô chính là cảnh tượng gần như quái đản kỳ dị này bên trong gian nhà tranh.
Trong cơn hôn mê, cô đã chứng kiến hết cuộc đời ngắn ngủi đầy cay đắng và thảm thương của một cô bé.
Chỉ có thể dùng một chữ để hình dung: Thảm.
Bố không thương, mẹ... cũng không hẳn là không yêu, chỉ là bà quá nhu nhược hèn yếu hoàn toàn không thể bảo vệ nổi con gái mình.
Người duy nhất đối xử tốt với nguyên chủ là người anh cả, nhưng năm cô bảy tuổi anh ấy đã bỏ nhà ra đi không bao giờ quay trở lại nữa.
Còn người anh hai, không hùa theo đám người rác rưởi nhà họ Thịnh bắt nạt cô là may lắm rồi!
Người anh ba ngốc nghếch thì càng chẳng cần phải nói tới.
Bà nội ruột thì đánh mắng cô như cơm bữa, nguyên chủ sở dĩ mất mạng chính là do bị bà cụ Thịnh đánh chết tươi.
Một cô bé vốn dĩ xinh đẹp như hoa lại bị chính người chị họ ruột hủy hoại dung nhan.
Kể từ đó cô bé càng thêm trầm mặc ít nói, mỗi lần ra đồng làm việc dù trời có nóng nực đến đâu cũng phải quấn kín đầu và mặt, nếu không thì tuyệt đối không bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
E rằng ngay cả chính cô bé cũng đã quên mất mình trông như thế nào rồi, nói gì đến những người khác.
Thịnh Hạ đưa tay lên sờ vào gò má, men theo cằm sờ dần lên trên, mới phát hiện không chỉ mặt mày bị hủy hoại mà ngay cả đầu cũng bị chốc lở lở loét...
Có lẽ là do da đầu bị nước sôi làm bỏng hỏng hết rồi, nửa bên đầu chỉ còn lơ thơ vài cọng tóc tội nghiệp đung đưa...
Thịnh Hạ buồn tủi vô cùng: Khó chịu quá, muốn khóc ghê!
Trước kia dù cô là một thủ lĩnh zombie, nhưng trước khi mạt thế ập đến cô cũng là thiên kim tiểu thư của một gia đình siêu giàu, nhan sắc tự nhiên chẳng cần phải bàn cãi, da dẻ lại càng trắng trẻo mịn màng như ngọc.
Dù cho sau này bị người bố tồi tiêm độc zombie biến thành xác sống, cô cũng hoàn toàn khác biệt với những con zombie bị cắn xé thông thường. Ngoại trừ con ngươi chuyển sang màu trắng xám ra thì diện mạo đại khái chẳng khác gì trước khi biến dị.
Làm zombie, cô cũng là đứa đẹp đẽ nổi bật nhất bầy!
Thế mà bây giờ...
Tính sao đây trời!
Nếu quang năng trong cơ thể đủ đầy, cô hoàn toàn tự tin có thể phục hồi lại toàn bộ những vết sẹo chằng chịt trên đầu và mặt này. Dù sao tác dụng lớn nhất của dị năng hệ Quang chính là chữa lành, đến việc biến từ zombie thành con người cô còn tự chữa lành được, huống chi là mấy vết sẹo nhỏ nhoi này.
Quang năng bậc 9 đấy!
Cô đã phải mất mấy chục năm trời mới tiến hóa hoàn chỉnh được!
Thịnh Hạ chuyển động ý nghĩ, nhìn thấy vầng sáng nhỏ xíu yếu ớt nơi đầu ngón tay, cô nản lòng đến mức muốn chết đi cho xong.
Đang lúc thần thức của Thịnh Hạ tiến vào không gian, nỗ lực lục lọi tìm kiếm các loại sản phẩm dưỡng da, xem xem có loại cao trị sẹo nào hiệu quả cực mạnh hay không, thì giọng nói the the chói tai của mấy người phụ nữ đã đánh thức cô dậy.
Cô bực bội mở mắt ra, ngẩng đầu lườm qua.
Cái nhìn này khiến Thịnh Hạ ngơ ngác sững sờ.
Tình huống gì thế này?
Cái người đang cầm phất trần lông gà, quất túi bụi tới tấp vào đầu vào mặt hai người phụ nữ kia... thế mà lại là Vương Đại Hoa sao?!
Người mẹ ruột hèn yếu nhu nhược vô dụng của nguyên chủ đấy ư?
Chủ yếu là do sức lực của Vương Đại Hoa rất lớn, một roi phất trần quất xuống đủ để hai người phụ nữ kia phải nằm bò ra đất hồi sức một lúc lâu.
Tiếng gào khóc như chó tru ma quỷ nghe sao mà êm tai dễ sợ.
Thịnh Hạ bất giác bật cười thành tiếng, vừa vặn bị mụ bác dâu cả Ngưu Tiểu Hồng đang nằm bò trên mặt đất nhìn thấy.
Lúc này mặt Ngưu Tiểu Hồng đã sưng vù như cái bánh bao, làn da vốn chẳng trắng trẻo gì giờ chằng chịt những vết bầm tím, toàn là do bị phất trần lông gà quất vào.
Thế nhưng Ngưu Tiểu Hồng căn bản không tài nào gượng dậy nổi, mụ hoàn toàn bị con mụ bù nhìn của nhị phòng đè bẹp ra đánh một cách đơn phương!
Vừa nhìn thấy con ranh chết tiệt kia đang ngồi xếp bằng trên giường đất cắn hạt dưa, cười toe toét vui vẻ, Ngưu Tiểu Hồng tức tối quát: “Nhị Nữu! Mẹ mày phát điên rồi mà mày cũng phát điên theo đấy à? Mau lôi con đĩ khốn kiếp này ra mau! Coi chừng bà già này... Á——”
Lời còn chưa dứt, trên mồm mụ ta lại hứng trọn một cú quất nảy lửa bằng phất trần lông gà.
Ngưu Tiểu Hồng ôm chặt lấy mồm, nhổ ra một ngụm máu tươi, mụ cảm giác răng cửa của mình dường như đã lung lay sắp gãy rồi!
Thịnh Hạ trước giờ luôn răm rắp nghe lời Ngưu Tiểu Hồng, đối xử với mụ ta còn tốt hơn cả mẹ ruột. Có thể nói trong cái nhà này, ngoại trừ ông cụ Thịnh và bà cụ Thịnh ra thì Ngưu Tiểu Hồng có địa vị cao nhất.
Sống chết của Thịnh Hạ đều nằm gọn trong tay mụ ta.
Còn có một chuyện nữa, Thịnh Hạ luôn khao khát được đi học, thế nên đối với người bác dâu cả có tiếng nói này luôn hết mực ân cần chiều chuộng. Ngưu Tiểu Hồng nắm thóp được điểm này nên sai bảo Thịnh Hạ làm cái gì là cô bé phải làm cái đó.
Lúc này Ngưu Tiểu Hồng đánh không lại con mụ điên Vương Đại Hoa, nhưng Vương Đại Hoa sợ con gái mình cơ mà!
Ngưu Tiểu Hồng nửa như đe dọa, nửa như cầu cứu nhìn về phía giường đất.
Chỉ thấy cô bé trên giường đất cuối cùng cũng chậm rãi nhúc nhích đứng dậy, phủi phủi những mẩu vụn hạt dưa dính trên tay, đung đưa đôi chân gầy guộc như que củi, bước xuống giường đất.
Trong lòng Ngưu Tiểu Hồng tức giận không thôi! Hận không thể lao tới tẩn cho con ranh chết tiệt này một trận, nhưng lúc này mụ không với tới được, chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu thúc giục.
Thế nhưng sự bảo vệ mà Ngưu Tiểu Hồng hằng mong đợi căn bản chẳng hề tồn tại.
Ánh mắt Thịnh Hạ đảo quanh căn phòng một lượt, cuối cùng dừng lại trên chiếc chày cán bột đặt trên thớt.
Thịnh Hạ đút hai tay vào túi áo, giống như một ông cụ già, thong thả ung dung lắc lư đi tới.
Ngay cả Lão Phật Gia cũng đang tò mò không biết con bé này định làm cái trò gì, thì Thịnh Hạ đã xách chiếc chày cán bột bước đến trước mặt mấy người bọn họ.
“Nè, cái đó mỏng quá.” Đánh không đủ đau đâu.
Ngưu Tiểu Hồng: “!!!”
Vương Đại Hoa: “???”
Sững sờ suốt ba giây đồng hồ, Lão Phật Gia lờ mờ nhận ra rằng con bé này chắc cũng giống như bà, bị người khác... nhập xác rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
