Một bà lão tóc hoa râm, làn da đen bóng, gò má nhô cao đặc biệt nổi bật, lại thêm đôi mắt tam giác xếch ngược, trông vô cùng cay nghiệt.
Bên cạnh bà ta còn có hai cô bé, một trái một phải dìu lấy bà lão, tuy mặt mũi cũng lấm lem tro bụi nhưng trên người đều mặc áo bông đàng hoàng, so với con bé áo quần rách rưới không đủ che thân trên giường đất thì tốt hơn quá nhiều.
Đứa lớn tên là Thịnh Xuân, con gái cưng của đại phòng, năm nay mười sáu tuổi.
Đứa nhỏ tên là Thịnh Thu, đứa con duy nhất của tam phòng, năm nay chín tuổi.
Thịnh Xuân tết hai bím tóc đuôi sam, nơi đáy mắt là sự hả hê không giấu giếm nổi, vậy mà ngoài mặt vẫn làm ra vẻ uất ức: “Thím hai, bà nội chẳng qua chỉ vỗ nhẹ Nhị Nữu mấy cái thôi mà, sao nó có thể giả vờ ốm được chứ? Nó nằm ở nhà cả ngày rồi, hôm nay là cháu đi làm điểm công thay nó đấy, thím xem tay cháu này, phồng rộp cả máu lên rồi!”
Thịnh Xuân xòe lòng bàn tay ra, da dẻ tuy không trắng trẻo lắm nhưng chẳng hề có vết nứt nẻ hay vết chai sạn nào, đó là sự mềm mại mịn màng vốn có của thiếu nữ, trên đầu ngón tay quả thực có hai nốt bọng nước nhỏ xíu.
Thế nhưng con gái nông thôn nhà ai mà chẳng phải làm lụng từ nhỏ, tay ai nấy đều chai sần cả tảng? Thời tiết thế này còn bị nứt nẻ cóng buốt nữa là.
Đôi tay của cô ta lại mềm mại nõn nà đến thế.
Lý do chẳng có gì khác, chính là nhờ có Thịnh Hạ con trâu nhỏ làm trâu làm ngựa cho cô ta, hầu hạ cô ta chẳng khác gì hầu hạ tiểu thư cành vàng lá ngọc, điểm công kiếm được cũng đều ghi hết vào tên của Thịnh Xuân.
Đi làm thay Thịnh Hạ ư? Đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!
Thịnh Xuân tuy cũng là con gái nhưng cái miệng cô ta dẻo quẹo, là một tay nịnh hót lấy lòng cực kỳ điêu luyện. Lại thêm cha cô ta là Thịnh Hưng Gia, đứa con trai cả được bà cụ Thịnh cưng chiều nhất, nên bà ta tự nhiên cũng yêu ai yêu cả đường đi lối về.
Bà cụ Thịnh luôn cảm thấy Thịnh Xuân vừa xinh đẹp vừa thông minh, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Thế nhưng trong mắt Lão Phật Gia, con ranh Thịnh Xuân này sinh ra đã mang bản tính độc ác!
Nó chỉ lớn hơn Thịnh Hạ có một tuổi, chuyện Thịnh Hạ sơ sẩy giẫm lật ghế đẩu ngã chúi đầu vào nồi nước sôi năm đó chính là do con nhóc này giở trò!
Nên biết năm đó Thịnh Xuân mới chín tuổi, vẫn còn là một đứa con nít ranh.
Lão Phật Gia sống lâu năm trong thâm cung, đối với những thủ đoạn hèn hạ này đã nhìn quen đến mức chẳng thèm chấp, nhưng rất hiếm khi thấy kẻ nào chỉ vì ghen tị, xả giận mà dám ra tay tàn độc muốn lấy mạng người thân ruột thịt của mình như thế!
Nếu không phải Vương Đại Hoa vừa khéo ôm củi bước vào kịp thời, thân hình bé nhỏ của Thịnh Hạ mà rơi trọn vào nồi nước sôi sùng sục thì chắc chắn đã mất mạng ngay tại chỗ rồi!
“Chát——”
Một tiếng tát giòn giã vang lên, nửa bên mặt của Thịnh Xuân đau rát như lửa đốt.
Bà cụ Thịnh cũng sững sờ, vừa hoàn hồn nhìn rõ người đánh là ai, còn chưa kịp mở miệng chửi rủa thì đã nghe thấy tiếng quát nạt đanh thép của người phụ nữ: “Thịnh Xuân, chính mày đã trộm bột mạch nha của bà nội rồi vu oan giá họa cho Hạ Hạ! Tao nhìn thấy rõ mười mươi, chú hai mày cũng nhìn thấy!
Thịnh Hưng Quốc! Ông nói xem, nửa hộp bột mạch nha bà nội bị mất rốt cuộc là do ai lấy!”
Thịnh Hưng Quốc nhìn mà ngơ ngác cả người, đột nhiên nghe thấy tên mình, cả người giật nảy một cái vội vàng phụ họa: “Là Thịnh Xuân Nhi! Nó không chỉ trộm bột mạch nha đâu, đến cả tiền riêng bà nội khâu giấu trong quần lót nó cũng trộm sạch!”
Bà cụ Thịnh: “...” Thằng khốn nạn này sao lại biết tiền của bà già này khâu trong quần lót chứ?
Bà cụ Thịnh tuy không thích đứa con trai thứ hai, nhưng bà ta cũng biết đứa con thứ hai này là một kẻ cực kỳ hiếu thảo, tuyệt đối sẽ không lừa gạt người mẹ này.
Hồi hai vợ chồng thằng hai mới lấy nhau, quấn quýt như keo như sơn, con dâu thứ hai lười biếng ham ăn ngày nào cũng nằm ườn trên giường đất đợi đàn ông về hầu, thằng hai chẳng phải vẫn răm rắp nghe lời bà ta mà đánh con vợ thừa sống thiếu chết đó sao?
Chuyện này bà cụ Thịnh vẫn luôn lấy làm tự hào nhất!
Bà ta rút tay ra khỏi tay Thịnh Xuân, lạnh lùng liếc nhìn một cái: “Chú hai mày vu oan cho mày à?”
Dù có thích đứa con gái của đại phòng đến đâu đi nữa thì nó cũng chỉ là thứ hàng bồi tiền sớm muộn gì cũng phải gả đi!
Thỉnh thoảng cho một quả trứng gà thì còn được.
Chứ cái thứ quý giá đắt đỏ như bột mạch nha là do thằng cả Thịnh Giang gửi về hiếu kính bà ta! Một đứa con gái ranh như Thịnh Xuân cũng xứng ăn à? Tất cả đều phải để dành cho cháu đích tôn vàng ngọc của bà ta!
Còn về số tiền trong quần lót... Trong lòng bà cụ Thịnh tự có tính toán, phải về đếm lại xem sao đã.
Dù sao cũng chẳng thể tụt quần ra đếm tiền ngay tại đây được.
Thịnh Xuân hoảng hốt, ấm ức phân bua: “Bà nội, cháu không có! Bọn họ vu oan cho cháu! Chú hai là bố ruột của Thịnh Hạ! Chú ấy đương nhiên phải bênh vực con gái mình rồi! Cháu đi sang nhà bà ngoại được mấy viên kẹo còn mang về cho bà nội, làm sao cháu có thể...”
“Nói láo toét! Mày tự sờ vào lương tâm mày xem, ông đây thương mày hơn hay thương con gái ruột của mình hơn!”
Thịnh Xuân còn chưa nói dứt lời thì mặt lại bị ăn thêm một bạt tai nữa, mà người đánh lại chính là người chú hai vốn luôn tìm mọi cách nịnh bợ, lấy lòng cô ta!
Hai cái tát giáng xuống khiến mặt Thịnh Xuân sưng vù lên.
Cô ta trừng mắt nhìn người chú hai trước mặt với vẻ không thể tin nổi, lại thấy ông làm ra vẻ vô cùng đau lòng thất vọng: “Thịnh Xuân Nhi mày thật là đồ táng tận lương tâm! Bao nhiêu năm nay chú hai đối xử với mày còn tốt hơn cả con gái ruột! Có món gì ngon, đồ gì tốt cũng đều nhường cho mày trước! Mày phạm lỗi gì, có lần nào không phải chú hai đứng ra che giấu giúp mày? Cứ nói như hồi tháng năm năm nay...”
“Chú hai!!!”
Vừa nhắc đến tháng năm năm nay, toàn thân Thịnh Xuân run rẩy kịch liệt, vội vàng hét toáng lên ngắt lời.
Khóe mắt liếc thấy ánh nhìn đầy dò xét của bà cụ Thịnh, Thịnh Xuân chột dạ nói: “Chú hai, chú đừng giận, là cháu nói sai rồi, trong cái nhà này chú hai đối xử với cháu tốt nhất...”
“Hừ!”
Bà cụ Thịnh hừ lạnh một tiếng, Thịnh Xuân liền nghẹn lời không dám nói tiếp nữa.
Sao cái mồm cô ta lại thối thế cơ chứ? Bảo Thịnh Hưng Quốc đối xử với cô ta tốt nhất, thế bà nội thành cái thứ gì rồi?
Nhưng Thịnh Xuân sốt ruột quá rồi! Cô ta sợ chết khiếp nếu Thịnh Hưng Quốc nói toạc móng heo chuyện hồi tháng năm ra...
Sao ông ta lại dám chứ?
Lại còn cả con mụ bù nhìn Vương Đại Hoa kia nữa, thế mà cũng dám ra tay đánh cô ta!
Thịnh Xuân giậm chân một cái, giả vờ giận dỗi: “Bà nội, sao đến cả bà cũng đứng về phía nhị phòng thế? Bà dẫn cháu sang nhị phòng, bà còn chưa kịp nói gì thì thím hai đã đánh cháu rồi! Dựa vào cái gì chứ!”
Lời này nói ra chẳng khác nào nói toẹt câu “đánh chó cũng phải ngó mặt chủ”.
Thịnh Xuân học được chân truyền từ bà cụ Thịnh, đánh không lại thì giở thói ăn vạ cùn.
Trong lòng Thịnh Xuân thót lên một cái.
Ngay từ lúc bước chân vào cửa, cô ta đã cảm thấy người chú hai này thay đổi rồi, nhưng người thì vẫn là người đó thôi mà! Rốt cuộc là thay đổi ở chỗ nào thì Thịnh Xuân lại không nhìn ra được.
Thịnh Xuân chỉ là một đứa con gái nơi xó núi hẻo lánh, chưa hiểu được cái thứ gọi là khí chất.
Thế nhưng bà cụ Thịnh thì hiểu!
Mặc dù cũng chẳng gọi tên được từ ngữ “khí chất” là gì, nhưng bà ta là một kẻ già đời lõi đời, một người bước qua trước mặt bà ta, cho dù ăn mặc có giản dị mộc mạc đến đâu đi nữa thì bà ta cũng nhìn ra được kẻ đó có chọc vào được hay không.
Chọc vào rồi liệu có gánh nổi hậu quả hay không.
Đứa con trai thứ hai đang đứng trước mặt bỗng dưng mang lại cho bà cụ Thịnh một cảm giác không thể đụng vào.
Trên người ông ta toát ra một luồng sát khí nồng nặc, đó là thứ chỉ có ở những kẻ từng thấy máu, từng giết người mới có được!
Bà cụ Thịnh nuốt nước bọt đánh ực một cái, đột nhiên cảm thấy đứa con trai này dường như chẳng còn là con của mình nữa.
Bà ta lại nhìn sang đứa con dâu thứ hai...
Sao cảm giác cái con mụ bù nhìn này cũng khác lạ thế kia?
Hai vợ chồng nhà này rốt cuộc bị làm sao vậy?
Mặc dù trong lòng đang đánh trống ngực thình thình, nhưng nghe thấy tiếng của con dâu cả và con dâu ba ngoài cửa, bà cụ Thịnh tuyệt đối không thể tỏ ra yếu thế được, nếu không thì cái nhà này bà ta sẽ không quản nổi nữa mất!
“Mau đi nấu cơm đi! Đói chết bà già này rồi!” Bà cụ Thịnh tạm thời nén cơn giận trong lòng xuống, buông một câu hăm dọa rồi định quay người bỏ đi.
“Bà già.” Phía sau bỗng vang lên giọng nói bình thản của người đàn ông: “Nhị phòng chúng tôi muốn phân gia.”
“Cái gì?”
“Không được!”
“Dựa vào cái gì chứ!”
Lời này vừa thốt ra, mấy giọng nói đồng thời vang lên, tất cả đều là lời từ chối kịch liệt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
