Anh ta dường như rất hiểu cái gọi là người hạnh phúc nên nhường nhịn người khác.
Kể cả đối với những học sinh nghèo được đặc cách tuyển vào từ tầng lớp thấp nhất của Trường Công Hoàng Gia St. Derick’s, Cố Văn Kỳ vẫn giữ được sự lễ phép và phong độ tối thiểu.
Nhưng Nam Tri Ngôn hiểu rõ, tất cả chỉ là bề ngoài. Dưới lớp vỏ lịch sự đó, bản chất của Cố Văn Kỳ vẫn là sự ngạo mạn và giả tạo của giới quý tộc.
Ví dụ như cách anh ta đối xử với cô, sự khác biệt ấy rõ ràng đến mức Nam Tri Ngôn dù có muốn làm ngơ cũng không thể.
Trong tình huống hiện tại, mục đích của Cố Văn Kỳ hẳn là muốn khiến cô xấu mặt.
Nam Tri Ngôn đã liếc thấy nam sinh ngồi cuối bàn, cũng chính là người hôm qua đã đưa ô cho cô giờ đang xấu hổ cúi gằm đầu, gương mặt đỏ bừng.
Còn những người khác, ánh mắt cũng đồng loạt đổ dồn đến đó, vẻ mặt mang theo ý cười chế giễu.
Mọi người đều biết Cố Văn Kỳ không ưa Nam Tri Ngôn, nhưng Nam Tri Ngôn lại là người của Lục Nghiên Cảnh.
Cả hai bên đều không thể đắc tội, nên đám người kia chỉ có thể chuyển mũi dùi sang cậu bạn kia.
Dám tỏ tình với Nam Tri Ngôn ư? Đúng là gan to tày trời, không phải định mượn cô để tiếp cận thiếu gia Ulraf đấy chứ?
Dù Nam Tri Ngôn chẳng mấy bận tâm việc Cố Văn Kỳ có ghét cô hay không, dù gì anh ta cũng chẳng phải cấp trên của cô, nhưng cô cũng không có thói quen kéo người khác vào rắc rối của mình.
“Thiếu gia Lorde, loại chủ đề này e là không thích hợp để nêu ra ở đây. Hơn nữa, chuyện này cũng không liên quan gì đến ngài.”
Lorde là tước vị mà nhà họ Cố kế thừa, xét quan hệ tệ hại giữa hai người, Nam Tri Ngôn chỉ có thể xưng hô như vậy.
Vừa dứt lời, đám người xung quanh lập tức mở to mắt ngạc nhiên.
Hiếm khi thấy vị thư ký nghị viện luôn trầm mặc này lại có thái độ cứng rắn đến thế.
Trong mắt họ, hầu hết thời gian Nam Tri Ngôn luôn giống như cái bóng của Lục Nghiên Cảnh, lặng lẽ theo sau anh.
Lời Lục Nghiên Cảnh nói, cô chưa bao giờ trái lời. Cô cũng từng thay mấy thiếu gia kia làm không ít việc, chưa từng than phiền nửa câu.
Bây giờ có lẽ là vì sau lưng có thiếu gia Ulraf chống lưng, nên dù có bị chọc giận, cô cũng dám phản bác cả thiếu gia Lorde.
Nam Tri Hành ngồi bên cạnh không nhịn được kéo tay áo chị mình, trên mặt lộ vẻ lo lắng.
Chị cậu hôm nay sao lại mạnh miệng như vậy, dù sao đối phương cũng là thiếu gia Lorde mà.
Quả thật, nếu là bình thường thì dù Cố Văn Kỳ có nói móc nói mỉa thế nào, Nam Tri Ngôn cũng sẽ bỏ qua.
“Được rồi.”
Cố Văn Kỳ vừa định nói thêm thì bị Lục Nghiên Cảnh từ đầu đến giờ vẫn im lặng cắt lời.
Chỉ hai chữ ngắn gọn đã lập tức dập tắt hết mọi âm thanh trong không khí.
Ánh mắt của Lục Nghiên Cảnh cũng lặng lẽ lướt qua nam sinh đang ngồi cuối bàn, sau đó thoáng mang ý cảnh cáo mà liếc nhìn Cố Văn Kỳ.
Không biết anh ta nghĩ tới điều gì, sắc mặt Cố Văn Kỳ lập tức trở nên khó coi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì thêm.
Cuộc họp lần này chủ yếu xoay quanh việc điều chỉnh quy chế của trường công và thay đổi nhân sự.
Trường công lại tiếp tục tuyển thêm vài học sinh đến từ khu dân cư hạ cấp, xem như một thủ đoạn của hoàng thất và giới quý tộc nhằm thu phục lòng dân.
Hằng năm, Trường Công Hoàng Gia St. Derick’s đều sẽ chọn ngẫu nhiên một số học sinh nghèo từ khu vực hạ tầng thấp nhất vào học.
Nam Tri Ngôn liếc nhìn danh sách một lượt, cái tên nữ chính Lạc Tâm nổi bật ngay trên đó.
Nhưng cô chỉ xem qua cho có, sau khi xác nhận không có gì bất thường thì chuyển bản danh sách cho Lục Nghiên Cảnh.
Lục Nghiên Cảnh nhận lấy nhưng không có vẻ định xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
