Cô đi đến chỗ ngồi của mình, lấy ra quyển luận phân tích chiến tranh.
Đây là một tiết học rất nhàm chán, có người nghe mà buồn ngủ gật gù.
Nhưng khi vô tình nhìn thấy thiếu nữ ngồi cạnh cửa sổ, người đó lập tức ngồi thẳng dậy.
Ngay cả trong lớp học tẻ nhạt thế này, Nam Tri Ngôn vẫn nghe giảng rất chăm chú.
Tấm lưng thẳng tắp, chiếc cổ trắng mảnh mai như ngọc tạo thành một đường nét hoàn mỹ.
Mái tóc dài như suối mực rủ gọn gàng sau lưng, ánh mắt vô tình nâng lên, lại mang theo một vẻ điềm nhiên lạnh nhạt.
Đồng phục của trường, kể cả áo khoác ngoài đều được cô cài kín chỉnh tề, không một nếp nhăn.
Rất đẹp, nhưng cũng quá chuẩn mực và lãnh đạm, khiến người ta chẳng dám nảy sinh ý nghĩ gì khác.
Ít nhất, bọn họ chưa từng thấy cô nở nụ cười.
Không biết từ lúc nào, bên ngoài cửa sổ xuất hiện một bóng người, ánh nhìn hơi khó chịu khiến Nam Tri Ngôn khẽ nghiêng đầu liếc ra.
Gió nhẹ lướt qua, lá cây ngoài hành lang rơi xuống phát ra tiếng xào xạc.
Nhưng ngoài hành lang không có ai cả.
Tan học, Nam Tri Ngôn thu dọn đồ đạc, vừa bước ra khỏi cửa lớp đã có người gọi lại.
“Bạn học Tri Ngôn, xin chờ một chút.”
Nam Tri Ngôn liếc nhìn thời gian trên thiết bị cá nhân, rồi xoay người lại, nhẹ nhàng cúi đầu hành lễ.
“Cô Aurora.”
Aurora Carter không chỉ là giáo viên giảng dạy tại trường công, mà còn là sĩ quan cấp cao của quân đội, trước đây từng tham chiến ngoài tiền tuyến, nhưng sau khi bị thương đã rút về làm công tác giảng dạy.
“Bài nghị luận lần trước em nộp, cô đã xem qua rồi, rất có ý tưởng, sau này em định vào quân đội phát triển sao?”
Đầu ngón tay Nam Tri Ngôn khẽ run, cô cúi mắt, giấu đi bóng tối thoáng hiện trong đáy mắt.
“Xin lỗi cô Aurora, hiện tại em chưa thể cho cô một câu trả lời chính xác.”
“Vậy à, hy vọng em sẽ cân nhắc thật kỹ.”
Aurora không miễn cưỡng, chỉ khẽ thở dài đầy tiếc nuối rồi xoay người rời đi.
Trước đây, Nam Tri Ngôn thật sự rất muốn vào quân đội. Nơi đó cách xa Ulraf, cũng xa rời nhà họ Nam.
Nhưng bây giờ sao cô có thể đi được nữa chứ?
Cô bước đến phòng nghị sự, khi đến thì đã trễ vài phút, bên trong đã kín chỗ.
Dưới ánh nhìn của mọi người, Nam Tri Ngôn đi đến chỗ ngồi bên dưới bên phải của Lục Nghiên Cảnh, khẽ gật đầu chào mọi người.
“Xin lỗi, tôi đến trễ.”
Đây là lần đầu tiên Nam Tri Ngôn đến muộn trong một cuộc họp như thế này, trước nay cô luôn là người đến sớm nhất.
Dù hơi bất ngờ, nhưng cũng không ai dám trách móc cô vì chuyện này.
Dù sao thì thiếu gia Ulraf cũng chưa lên tiếng.
Nhưng trừ một người.
“Xem ra A Ngôn đúng là rất được yêu thích, lại bị người ta chặn ngoài cửa tỏ tình nữa à?”
Người đàn ông trẻ tuổi mang kính gọng vàng, có khuôn mặt ôn hòa nho nhã, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn về phía Nam Tri Ngôn, nhưng trong ánh mắt đó là sự mỉa mai không thể che giấu.
Thậm chí là chán ghét, cô hoàn toàn hiểu điều đó.
Dù bản thân cô cũng không rõ mình đã làm gì để bị Cố Văn Kỳ ghét đến vậy.
Trước đây, quan hệ giữa hai người thật ra cũng không tệ, tất nhiên cái gọi là không tệ ở đây theo ý Nam Tri Ngôn là thi thoảng còn có thể nói vài câu với nhau.
Cô chưa từng tự ảo tưởng rằng mình thân thiết với họ đến mức nào, cho dù bọn họ có thể xem là đã cùng nhau lớn lên.
Nhưng không biết từ khi nào, Cố Văn Kỳ bắt đầu cố tình hay vô tình nhắm vào cô.
Trước kia Nam Tri Ngôn còn cho rằng đó chỉ là ảo giác của mình, dù sao cô thật sự cũng chưa từng làm gì đắc tội với Cố Văn Kỳ cả.
Mà Cố Văn Kỳ cũng không phải loại người rảnh rỗi vô cớ kiếm chuyện với người khác.
Nhưng sau đó, Nam Tri Ngôn phát hiện, đó không phải là ảo giác.
Cố Văn Kỳ là người có tính cách ôn hòa, trong số các người thừa kế của những gia tộc lớn, anh ta là người dễ tiếp cận nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
