Cung Ẩn Nguyên bị lục tung lên không còn chỗ nào giấu giếm.
Ngự Phụng Quan nào biết rằng chính Cảnh Di từng cầu xin Phù Quang đế quân? Khi Phù Quang đến gặp Thiên đế trình bày cũng chẳng hề nhắc đến Cảnh Di lấy nửa câu. Ngự Phụng Quan còn tưởng, chắc đến cả ông trời cũng không chịu nổi cái kiểu hành xử của Cơ Vũ Phái nên mới để hắn ta xui xẻo mà chọc phải Thương Đế.
Đấy, báo ứng đến nhanh thế còn gì?
Lúc này đầu óc Cơ Vũ Phái rối như tơ vò, chỉ thấy hôm nay đúng là xui tận mạng. Hắn ta chẳng còn cách nào, đành chạy đến Đế cung kêu oan, muốn diện kiến Thiên đế, nhưng vừa mới bước qua một cánh cổng cung điện thì đã bị thị vệ trong cung xách cổ ném ra ngoài.
Hắn ta cũng nghĩ, hay là Cảnh gia đang trả thù mình? Nhưng mà làm gì có chuyện Cảnh gia lại có quyền thế đến mức khiến cả Ngự Phụng Quan bên cạnh Thiên đế cũng dám ra mặt làm nhục hắn ta như vậy, Hào sơn quân còn lâu mới có bản lĩnh ấy.
Cơ Vũ Phái vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi rốt cuộc mình đã đắc tội với ai.
Điều khiến hắn ta cảm thấy nhục nhã hơn cả là sau khi thánh chỉ bãi miễn chức vị Ẩn Nguyên tinh quân của hắn ta, lại còn ban cho hắn ta một chức quan nhỏ xíu đến Tây cung, tức là cung của Đế tử, làm một chức điển thư quan tép riu, chuyên lo sổ sách cho Đế tử.
Chức quan này chẳng khác gì mấy cái chức cỏn con cửu phẩm ở hạ giới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)