Giờ đây quốc vương tộc Cửu Vĩ Xà hoàn toàn suy sụp, không thể quỳ gối được nữa, tuyệt vọng mất thăng bằng ngã xuống, được mấy nhi tử kinh hãi đỡ lấy.
Mũ miện của ông ta xiêu vẹo, dáng vẻ như một tòa nhà đổ nát, biết rằng nếu tiếp tục chống cự thì kết cục sẽ càng tồi tệ hơn, nên chỉ có thể run rẩy nắm lấy tay áo vương hậu, lắp bắp nói: “Đi... Đi lấy hôn thư và tín vật.”
Vương hậu ôm hôn thư và tín vật, từng bước run rẩy quỳ gối dưới chân Phù Quang.
Phù Quang chỉ liếc nhìn sắc bén một cái rồi vung tay áo lên, lập tức, hôn thư và tín vật nổ tung chỉ còn lại mảnh vụn.
Vương hậu ngã ngồi trên mặt đất.
Phù Quang lười nhìn họ thêm, quay người bước về phía thiên xa.
Thiên Ảnh đứng cạnh thiên xa, vững vàng vén rèm xe cho Phù Quang. Phù Quang chợt lạnh lùng nói: “Nghĩ đến việc ngày trước tộc Đằng Xà từng chịu ơn của các ngươi, bản tôn đã nhân nhượng các ngươi hết lần này đến lần khác, cho các ngươi cũng đủ rồi. Các ngươi tính toán thật hay! Vậy thì ngay từ đầu phải nên biết, dù là thứ đã nuốt vào bụng, bây giờ cũng phải nhổ ra cho bản tôn!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


