Nửa canh giờ sau, cuối cùng mọi người cũng tìm thấy Tửu thần Cảnh Nguyễn đang say khướt trong sâu thẳm rừng trúc.
Sử quan Sở Hiền đã rời đi, Ôn Khuynh Thời cũng chuẩn bị dẫn mấy nữ tử về, tất nhiên phải đến chào chủ nhân một tiếng.
Cây đàn nhị bị Tửu thần Cảnh Nguyễn vứt lăn lóc một góc, trên mặt còn vương mấy chiếc lá trúc.
Cảnh Nguyễn lười biếng mở mắt, con ngươi đảo qua, cười hì hì: “Ồ, Ôn Khuynh Thời, ngươi cũng định đi rồi à?”
Ôn Khuynh Thời đáp: “Đúng vậy, ngươi làm chủ mà lại ham vui quá, bỏ mặc mấy tiên tử của ta, không sợ các nàng ấy thấy lạc lõng à?”
“Ngươi che chở các nàng ấy quá mức rồi đấy.” Cảnh Nguyễn bật cười.
Áo lục khẽ quét đất, hắn ta lồm cồm bò dậy, tay vuốt qua mái tóc rối bời, ánh mắt dừng lại trên mặt Quý Nhi: “Tiểu Quý Nhi, ta thấy hình như ngươi chẳng có món vũ khí nào ra hồn.”
Quý Nhi ngẩn người, sao tự dưng lại nói chuyện này?
Quý Nhi không khỏi tròn mắt nhìn Cảnh Nguyễn.
Hắn ta cười bảo: “Đừng ngạc nhiên, coi như quà mừng ta tặng ngươi khi gia nhập Tuyết Nguyệt lâu, tặng ngươi một thanh kiếm giấu tay áo nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



