Cơn gió chua xót lướt qua khóe mắt, cuối cùng Uyển Thược cũng không kìm được nữa, hai hàng nước mắt lặng lẽ trào ra.
Ôn Khuynh Thời không ngờ nàng lại rơi lệ, khoảnh khắc ấy, hắn bỗng cuống cuồng, vội vàng đưa tay lau nước mắt cho nàng.
Hắn chẳng màng gì cả, thậm chí còn chẳng buồn lịch sự biến ra một chiếc khăn tay cho nàng, chỉ biết không muốn nàng khóc nên cứ thế liên tục lau nước mắt cho nàng, vừa cười vừa dỗ dành: “Đừng khóc nữa, ta nói mấy lời này không phải để nàng khóc đâu, cứ khóc mãi thế này thì khuôn mặt xinh đẹp của nàng cũng sắp lem nhem cả rồi kìa.”
Mặt có lem hay không, Uyển Thược nào còn để tâm. Nhưng nhìn thấy Ôn Khuynh Thời vẫn giữ được nụ cười dịu dàng trong lúc rối ren, còn có thể trêu chọc nàng, bao nhiêu chua xót trong lòng nàng cũng như bị hắn đè nén xuống đôi chút. Uyển Thược khẽ lắc đầu với Ôn Khuynh Thời, ý bảo hắn đừng lo cho nàng.
Chuyện nàng thức tỉnh ký ức nguyên tác, nàng không nói cho Ôn Khuynh Thời biết. Những nỗi đau thầm kín ấy, nàng tự mình gánh chịu là được rồi.
Nhưng tình cảm nàng dành cho Ôn Khuynh Thời vẫn còn xa mới sánh được với những gì hắn dành cho nàng. Nàng cũng chẳng thể ép mình chấp nhận hắn ngay lúc này, càng không thể lừa dối hắn bằng những lời trái lòng.
Những điều đó, nàng đều không làm được.
Nhưng nàng tin rằng… “Cứ thuận theo tự nhiên thôi, ta nghĩ qua một thời gian nữa ta sẽ nghĩ thông suốt. Đại nhân, ngài thật sự là một người rất tốt, ta…”
Những lời phía sau, Uyển Thược cũng không biết nên nói thế nào.
Nhưng đúng lúc ấy, nàng không ngờ lại bị Ôn Khuynh Thời kéo vào lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



