Môi đau rát dữ dội, nghe những lời hoang đường của Phó Kim Chu, Thư Yểu chỉ thấy buồn cười.
“Không thể nào.”
Đôi mắt đẹp trừng lên, lạnh lẽo như dòng suối mùa đông lan ra, mang theo sự sắc bén nhói buốt.
“Anh dựa vào đâu mà đưa ra yêu cầu vô lễ như vậy?”
Nghe vậy, Phó Kim Chu bỗng bật cười.
Trong tiếng cười mang theo một ý vị quái dị.
Chát!
Một tiếng vang giòn, đến cả không khí cũng như đông cứng lại.
Sự tĩnh lặng c/hết chóc lan ra trong siêu xe, Thư Yểu run rẩy không ngừng, chính cô cũng không ngờ mình thật sự ra tay, sợ hãi co rúc vào góc, nhìn chằm chằm bóng dáng Phó Kim Chu.
Đầu anh bị đánh lệch sang một bên, gương mặt hơi nghiêng, tóc đen rối loạn rũ xuống, che đi đôi mày u ám.
Ánh đèn đường trong khu dân cư tỏa sáng, chiếu rõ biểu cảm khó coi đến cực điểm của anh lúc này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)