Suốt dọc đường không ai nói gì.
Phó Kim Chu nhìn ra được, Thư Yểu rất sợ anh.
Còn nỗi sợ này từ đâu mà có, anh cũng không biết.
Trong tầm mắt chỉ có thể lướt thấy bóng dáng nhỏ nhắn kia không ngừng nép về phía góc, cố gắng kéo giãn khoảng cách với anh.
Như thể chỉ hận không thể lập tức xuống xe.
Anh đáng sợ đến vậy sao?
Phó Kim Chu khẽ cười khẩy, một tay điều khiển vô lăng, gió đêm thổi rối mái tóc đen ngỗ nghịch, lộ ra gương mặt ngũ quan sắc nét.
Anh uống không ít, tuy chưa đến mức say, nhưng đầu óc cũng không còn tỉnh táo như thường ngày.
“Phó… Phó thiếu.”
Đến cả giọng nói cũng thật mẹ nó dễ nghe.
Phó Kim Chu kéo môi, như vô tình hỏi: “Cô và Dư Tẫn ở bên nhau bao lâu rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)