Thư Yểu hoàn toàn không biết Miêu Liễu đã từng tới, càng không biết giữa cô ta và Lâu Khí đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ có thể mơ hồ nhận ra có điều gì đó không ổn từ sắc mặt vô cùng khó coi của Lâu Khí.
Cô nằm trên giường dưỡng sức mấy ngày, cuối cùng cũng được Lâu Khí cho phép xuống giường đi lại.
Cảm giác ê ẩm đáng sợ giữa hai chân đã tan biến sạch sẽ, dấu vết duy nhất còn sót lại, đại khái chỉ là những mảng bầm tím ở khoeo chân.
Phải mất thêm vài ngày nữa vết bầm mới tan hẳn. Để tránh bị người Miêu phát hiện, Thư Yểu luôn mặc áo dài tay và quần dài.
Bây giờ đã là giữa mùa hè, rừng núi rậm rạp cũng không còn đủ sức ngăn cản cái nóng oi ả.
Ngôi nhà sàn vốn luôn âm u ẩm thấp, giờ cũng trở nên ngột ngạt khó chịu.
Thư Yểu vốn rất sợ nóng, bất giác nhớ tới điều hòa và quạt máy trong thành phố lớn.
Núi A Y hẻo lánh, hoàn toàn không có bất kỳ sản phẩm hiện đại nào, lạc hậu chẳng khác gì một khu rừng nguyên sinh.
Muỗi và côn trùng sinh sôi dữ dội, ngày càng nghiêm trọng.
Thư Yểu thậm chí còn phát hiện mấy xác rết độc dưới gầm giường, khiến cô nổi đầy da gà, da đầu tê dại.
Mấy con rết độc kia hẳn là bị Triền Tâm cắn c/hết, c/hết rất thê thảm, vô số chân rết bị xé rời, rải đầy mặt đất.
Lâu Khí đang xử lý thảo dược ở khoảng đất trống bên ngoài nhà sàn, Thư Yểu lén lút chuồn vào phòng hắn, kéo mở chiếc tủ cất thuốc.
Bên trong bày rất nhiều lọ thảo dược, trên thân lọ khắc chữ Miêu. Thư Yểu không đọc hiểu, chỉ có thể dựa vào trí nhớ tìm lọ sứ trắng nhỏ khi trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
