“Đây là lần thứ hai tôi nấu ăn, chắc là ngon hơn lần trước nhiều. Em có kiêng cử gì không, có thể nói cho tôi biết, lần sau tôi sẽ chú ý.”
“Đêm qua tiêu hao quá nhiều, nhìn em vẫn chưa hồi sức lại, nên ăn nhiều một chút.”
“Nào, a… há miệng ra.”
Lâu Khí dỗ như đứa trẻ, tự mình nói không ngừng, miệng hoàn toàn không chịu yên.
Một lúc lâu sau, nơi khóe môi thiếu niên cong lên một nụ cười dung túng, đặt thìa xuống miệng bát.
“Được thôi, tôi nhìn em ăn.”
Thư Yểu không muốn nhìn thấy hắn, nhận bát thìa, xoay người sang hướng khác.
Ngay sau đó, Lâu Khí cũng đứng dậy theo, đổi hướng ngồi sát lại gần Thư Yểu hơn.
Thiếu niên đưa bàn tay trắng lạnh rõ ràng đỡ má yên lặng nhìn cô.
Ánh mắt không hề che giấu, sâu đến tận xương, như thể muốn khoét thủng mặt Thư Yểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)