Bạch Cảnh và Hàn Kiêu không mang đủ chai lọ, sau khi lấy được hai bình chất lỏng từ cây bắt ruồi biến dị, đành phải xuống núi tìm người hỗ trợ.
Để đề phòng bất trắc, Hàn Kiêu chỉ gọi ba người từ đội Đao Phong, đồng thời giao cho Vương Đông Thăng chọn thêm bảy binh lính, cùng quay lại Vân Liên Sơn.
Lúc ấy đã hơn bốn giờ chiều, mặt trời đang dần lặn, không khí trong Vân Liên Sơn cũng trở nên se lạnh. Rừng núi yên ắng lạ thường. Bạch Cảnh không quay về theo lối cũ, mà men theo chỉ dẫn của cây Tơ hồng, tìm thêm một địa điểm khác nơi cây bắt ruồi biến dị sinh trưởng.
Mộc Hiểu Lan và nhóm người không hiểu vì sao phải chạy xa đến thế để cắt cỏ, lại còn phải tránh nhóm người của chính phủ. Nhưng nhìn nét mặt nghiêm túc của Hàn Kiêu, bọn họ ngoan ngoãn thu thập thêm mấy chục bình chất lỏng mới chịu quay về.
Khi mọi người về đến sân, trời đã tối hẳn. Trong sân, ánh lửa trại len giữa bóng tối khiến khung cảnh càng thêm ấm áp.
Bạch Cảnh ăn tạm gói mì, rồi quay về phòng. Nhân lúc Mộc Hiểu Lan chưa về, cô lôi ra khối tinh thạch màu xanh lục to cỡ nắm tay từ trong ba lô, tập trung tinh thần bắt đầu hấp thu năng lượng mộc hệ bên trong.
Năng lượng mộc hệ quả thật là dòng năng lượng êm dịu nhất trong ngũ hành. Bạch Cảnh cảm nhận như một luồng nước ấm len lỏi khắp cơ thể, mọi mệt mỏi trong ngày dần tan biến, cứ như đang ngâm mình trong suối nước nóng giữa đêm đông, cả người mềm nhũn đến suýt rã rời.
Cây Tơ hồng và Lan điếu biến dị từ ống tay áo luồn ra, bám chặt vào làn da mịn màng của cô. Vì năng lượng lưu chuyển quá nhanh, sương mù xanh lục tràn ra từ cơ thể lập tức bị hai cây dị thực hấp thu sạch sẽ.
Chờ đến khi viên tinh thạch trong suốt lấp lánh giờ đã xỉn màu, Bạch Cảnh mới mở mắt, thở ra một hơi dài. Niềm vui lúc nào cũng ngắn ngủi.
Nghĩ đến viên tinh thạch lớn trong rương bảo quản, ánh mắt Bạch Cảnh không khỏi lóe lên chút thèm thuồng. Nhưng tính tới tính lui, tài khoản của cô chỉ có hơn một nghìn điểm. Đó là con số ít ỏi nhờ Hàn Kiêu thương tình cho ứng trước tháng lương đầu tiên. So với người bình thường trong căn cứ thì cũng không thiếu, nhưng để mua thêm tinh thạch như vậy thì đúng là mơ giữa ban ngày.
[Nghèo thật rồi.]
Bạch Cảnh chán chường nằm vật ra giường. Đến bao giờ cô mới có thể giàu có chỉ sau một đêm nhỉ?
Không biết lần này làm nhiệm vụ có được chia thưởng nhiều không. Ít nhất cũng phải đủ cho cô mua thêm một viên tinh thạch cùng cỡ!
Lan điếu biến dị chẳng hiểu gì về khái niệm điểm tích lũy, nhưng cảm nhận được tâm trạng rầu rĩ của cô nên dịu dàng dùng lá cây cọ nhẹ lên má cô.
Bạch Cảnh xoa xoa chiếc lá xanh non của Lan điếu, hỏi khẽ: [Đói bụng à?]
[Muốn ăn cơm!] Lan điếu thành thật trả lời.
[Hừ!] Cây Tơ hồng tỏ rõ vẻ bất mãn vì giờ cô mới nhớ ra chuyện cho ăn. Hôm nay nó lập công lớn mà!
Nó nhẹ nhàng vung dây quất Bạch Cảnh một cái.
[Được rồi, được rồi, đừng giận. Cho hai đứa ăn ngay đây.] Bạch Cảnh vội vàng ngồi dậy, gom dị năng hệ Mộc tạo thành những giọt nước xanh lục.
Sau khi hấp thụ tinh thạch, dị năng của cô rõ ràng tăng lên đáng kể. Giọt nước tạo ra không chỉ to gấp đôi, mà màu sắc cũng đậm hơn rất nhiều. Phản ứng của cây Tơ hồng và Lan điếu sau khi hấp thu càng chứng minh điều đó.
Lan điếu sung sướng đến mức lăn một vòng trong tay Bạch Cảnh, toàn thân giãn ra như một chú mèo phơi nắng, mềm rũ như bánh mochi.
Cây Tơ hồng vẫn cố giữ chút hình tượng, nhưng dây leo quấn lấy cánh tay Bạch Cảnh như say rượu, nụ hoa còn lặng lẽ hé nở, lộ ra nhụy vàng nhạt.
Ngón tay Bạch Cảnh khẽ lướt qua đường gân trên chiếc lá đã chuyển sang sắc vàng óng ánh, trong mắt lóe lên niềm vui khôn tả. Không ngờ hôm nay Lan điếu lại thăng cấp thành công.
Trong ý thức của Lan điếu, cái đĩa bay mà nó chiếm giữ giờ đã ngập tràn sương mù màu xanh lục. Trước đây nó luôn né vùng có sương đỏ, nhưng giờ đã dám chạm vào rồi hất ngược trở lại, dù vẫn nhẹ nhàng.
Chỉ là không biết đến bao giờ mới gặp được dị thực thứ ba có thể ký khế ước.
Lúc Mộc Hiểu Lan đẩy cửa bước vào, liền thấy Bạch Cảnh ngồi bên mép giường trầm ngâm điều gì đó. Ngón tay cô lơ đãng vuốt ve hai cây dị thực kia.
Không nhịn được, Mộc Hiểu Lan cất tiếng hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”
Bạch Cảnh hoàn hồn, chớp chớp mắt: “Không có gì. Chỉ đang nghĩ không biết mai có lấy được tinh thạch tím thuận lợi như hôm nay không.”
“Nếu cây Tơ hồng tiêu hóa xong rồi thì chắc không vấn đề gì.” Mộc Hiểu Lan ngồi xuống giường, dùng một mảnh vải lau chủy thủ.
Ánh mắt đầy cảm thán nhìn cây Tơ hồng đang mềm oặt cuộn lại thành một khối: “Tooi mà có thể điều khiển một tổ tông thế này thì đúng là lợi hại.”
Nhìn cái cách lũ thỏ biến dị và cây bìm bìm hôm nay sợ hãi, có thể thấy ngày thường cây này đã ngang ngược đến mức nào trên núi. Trên đường về, đội trưởng từng nhắc tới, ban đầu cô ấy còn chưa tin, giờ thì tin sái cổ rồi.
Trước đây chú Dịch còn tiếc nuối vì đội Đao Phong chọn một dị năng giả hệ Mộc làm nhân viên ngoài. Nhưng chờ nhiệm vụ lần này kết thúc, e là chú Dịch cũng phải mừng vì đội trưởng ra tay kịp lúc.
Đó cũng là dị thực cấp ba, còn là loại hệ Mộc cực kỳ khan hiếm! Không rõ năng lực của Bạch Cảnh đặc biệt đến mức nào mà có thể điều khiển được.
Nhưng đã là lệnh của đội trưởng thì cô ấy không hỏi sâu nữa. Dù gì đồng đội mạnh thì cũng là chuyện tốt với bản thân mình.
Vì cuộc đụng độ hôm qua, sáng nay Tống Huy Nhiên đã dẫn người trực tiếp lên núi.
Vương Đông Thăng đứng trong sân, chỉ huy binh lính bôi đầy người chất lỏng lấy được hôm qua.
Bạch Cảnh trong phòng cũng đang bôi thứ chất lỏng đó lên khắp cơ thể. Mùi không khó ngửi, thậm chí còn hơi thơm nhẹ, nhưng mùi này lại khiến cây Tơ hồng nổi trận lôi đình, đến cả Lan điếu cũng không muốn bám lấy tay cô nữa.
[Phản bội! Phản bội!] Cây Tơ hồng gào lên trong đầu Bạch Cảnh.
Hôm qua nó còn dắt cô đi tìm cây bắt ruồi, vậy mà giờ cô lại bôi thứ chất lỏng đó lên người! Trong mắt nó, hành động đó chẳng khác nào để loài dị thực khác đánh dấu lên lãnh địa của mình!
Nó là dị thực cấp ba đường đường chính chính, sao có thể để loài khác chiếm địa bàn?
[Im ngay, nếu chị bị ký sinh thì hai đứa cũng xong đời.] Bạch Cảnh không nhượng bộ. Đây là chuyện sống còn, cô không muốn làm tổ đẻ cho sâu biến dị.
Cây Tơ hồng giận đến mức toàn thân run rẩy. Đây mà gọi là làm quá à? Có dị thực nào chịu nổi mùi của loài khác bám đầy người không?
Không thấy ngay cả cái "đứa mê gái” như Lan điếu cũng đang im lặng kháng nghị à?
[Vậy thì nói chị nghe, em có cách nào chống lại ký sinh trùng không?] Bạch Cảnh lạnh giọng hỏi khi thấy cây Tơ hồng càng lúc càng ầm ĩ.
Cây Tơ hồng sững người, rồi giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục khóc lóc om sòm khiến cô đau hết cả đầu.
[Khó chịu.] Lan điếu cũng lí nhí trong đầu, giọng nghe đầy ấm ức.
Bạch Cảnh bất lực, đành xách ba lô lên, dịu giọng dỗ: [Thế hai đứa ở trong ba lô mấy hôm đi, chị sẽ không động vào. Về rồi chị cho mỗi đứa hai phần cơm, thêm một giọt năng lượng màu xanh lục, được chưa?]
Nghe đến “giọt năng lượng màu xanh lục”, cây Tơ hồng thôi la hét, do dự một lúc rồi uể oải bò lên ba lô, quấn chặt lấy.
[Cấm nuốt lời đấy.]
[Chắc chắn có.] Bạch Cảnh thề sống thề chết.
Lan điếu cũng lặng lẽ bò theo sau, nhưng nó không lên ba lô, mà vẫn quấn quanh tay cô, chỉ khe khẽ rên vài tiếng trong đầu.
Nhìn Lan điếu uể oải như sắp héo, Bạch Cảnh cũng xót lòng. Cô gom một làn sương xanh lục quanh đầu ngón tay, dịu dàng vuốt nhẹ lên chiếc lá của nó.
[Đau đầu thật, sao dị thực cũng có tinh thần bảo vệ lãnh thổ dữ vậy chứ?]
Một tiếng huýt sáo vang lên.
Bạch Cảnh lập tức bật dậy chạy ra ngoài. Quấn quýt với tụi nó cả nửa buổi, suýt nữa trễ giờ tập hợp!
Lúc này cách thành phố C vài trăm cây số, trên quốc lộ có mấy chiếc xe việt dã quân dụng đang lao vút đi như bay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
