Lúc này nhóm của Tống Huy Nhiên đã áp sát khối tinh thạch đỏ. Viên tinh thạch cao gần nửa người ẩn mình sau năm, sáu bụi hoa lựu biến dị. Bề mặt nó trong suốt, óng ánh, có thể lờ mờ nhìn thấy dòng năng lượng đang lưu chuyển bên trong.
Đi kèm với nó là những bông hoa lựu đỏ au rực rỡ, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảnh giác.
Tống Huy Nhiên mỉm cười, liếc nhìn thuộc hạ phía sau: “Có ai tình nguyện lên thử trước không? Tôi sẵn sàng thưởng thêm hai trăm điểm tích lũy.”
Tưởng Phong là dị năng giả cấp cao nhất dưới trướng gã ta, lý ra nên là người xông lên đầu tiên. Nhưng lúc này đến cả bóng dáng của tinh thạch trắng còn chưa thấy, Tống Huy Nhiên đương nhiên không thể để Tưởng Phong mạo hiểm bị thương ngay ở hai khối đầu tiên. Vì thế, gã ta cần một người tình nguyện dò đường.
Tốt nhất là có người tự nguyện. Nếu không thì đừng trách gã ta chỉ định người.
May thay, trong bầu không khí im lặng, có một phụ nữ trung niên giơ tay: “Để tôi.”
Khuôn mặt cô ta gầy gò, trán lấm tấm nếp nhăn, ánh mắt sắc lạnh, vừa nhìn đã biết không phải dạng dễ đối phó. Nhưng nếu không mạnh mẽ thì làm sao có thể dẫn đứa con trai bị tim bẩm sinh chạy thoát tới căn cứ?
Lần này cô ta do dự mãi mới nhận nhiệm vụ. Nhưng vì số điểm tích lũy khổng lồ, cô ta vẫn quyết định liều một phen, mong tích góp đủ điểm để tìm dị năng giả chữa bệnh cho con.
Tống Huy Nhiên hài lòng gật đầu: “Đi đi.”
Cô ta từ từ tụ đạn nước trong tay phải, tiến thêm hai bước, lúc này chỉ còn cách khóm hoa khoảng năm, sáu mét.
Bất ngờ, nụ hoa bật mở. Những cánh hoa bắn ra, ma sát trong không khí bốc cháy dữ dội, lướt qua cánh tay cô ta khiến gương mặt lập tức méo mó vì đau rát.
May mà cô ta đã cảnh giác từ trước, nhanh chóng né tránh mấy cánh hoa lửa rồi phản công bằng loạt đạn nước. Nhng đụng trúng cánh hoa, phát ra âm thanh “xèo xèo”, hơi nước bốc lên mù mịt.
“Hệ Thủy lên trước, toàn đội tấn công!”
Thấy năng lực của hoa lựu vẫn trong tầm kiểm soát, Tống Huy Nhiên ra lệnh cho tất cả khai hỏa.
Hàng loạt mũi tên nước và đạn nước bắn tới, chạm vào cánh hoa cháy rực. Hơi nước lan ra tạo thành làn sương mù xám xịt bao phủ cả khu vực.
Tưởng Phong cười khẩy, vung tay tạo ra lưỡi dao gió sắc bén, cắt phăng hai bụi hoa lựu phía trước.
Những cây hoa này chỉ vừa mới thăng cấp lên dị thực không bao lâu, làm sao chịu nổi sự oanh tạc của mấy chục dị năng giả? Chúng nhanh chóng tan tác, bị chặt đứt tận gốc, ngã rạp xuống mặt đất.
Dị năng giả hệ hỏa đứng nhìn viên tinh thạch đỏ rực đầy thèm thuồng nhưng không ai dám bước lên chạm vào. Những người còn lại đều im lặng chờ Tống Huy Nhiên ra lệnh tiếp theo.
Tống Huy Nhiên khẽ cười, gã ta luôn thích làm việc với người thông minh. Gã ta không bao giờ giữ người ngu dốt lại bên mình.
Gã ta đứng bên cạnh tinh thạch, giơ tay gõ nhẹ lên bề mặt, nét mặt đầy hài lòng. Khối tinh thạch này sẽ giúp căn cứ bồi dưỡng thêm nhiều dị năng giả nữa.
Nhưng ngay sau đó, một cánh hoa đang cháy bỗng bắn thẳng về phía gã ta. Khoảng cách quá gần khiến Tống Huy Nhiên không kịp né, ngón tay bị bỏng rát đến mức đau nhói.
Đổng Điệp vội dùng dị năng hệ thủy dập lửa, nhưng bàn tay Tống Huy Nhiên đã đỏ ửng, phồng lên hàng loạt mụn nước.
“Thiếu gia!” Người thân cận vội vã chạy tới.
Thì ra bên dưới khối tinh thạch còn giấu một cây hoa lựu nhỏ vừa mọc, chỉ có một nụ hoa bé xíu. Sau cú phản đòn duy nhất, cây hoa lập tức khô héo, rũ xuống bụi cỏ, thảm hại không chịu nổi.
“Lôi nó ra đây, đốt thành tro cho tôi!” Tống Huy Nhiên nghiến răng ken két, che lấy bàn tay bỏng rát.
“Rõ!” Người thân cận không chút do dự kéo cây hoa lên, lòng bàn tay bốc lửa thiêu rụi sạch sẽ không để sót gì.
Sắc mặt Tống Huy Nhiên nặng như chì. Gã ta không ngờ bản thân lại bị thương trong một nhiệm vụ đơn giản như vậy. Lúc phân chia tinh thạch với quân đội, gã ta đã cân nhắc rằng thực vật dị hóa thường kỵ hệ hỏa, nên khối tinh thạch đỏ sẽ có độ nguy hiểm thấp. Ai ngờ lại bị dính đòn bất ngờ như thế.
“Thiếu gia, nên xuống núi để bác sĩ kiểm tra vết thương. Điều trị kịp thời sẽ không để lại sẹo đâu.” Người thân cận nhẹ giọng an ủi.
Nghe vậy, sắc mặt Đổng Điệp lập tức tối sầm. Cô ta vốn không ưa nữ bác sĩ Hà kia. Bề ngoài thì luôn giữ vẻ thanh cao, nhưng ai biết được trong lòng cô ta đang nghĩ gì? Lỡ đâu lại muốn thay thế vị trí của mình thì sao?
Sắc mặt Tống Huy Nhiên trầm xuống, gật đầu dứt khoát: “Bảo mấy người kia đi tìm cây bắt ruồi biến dị.”
Dù đội dị năng hiện tại chưa có dấu hiệu phản trắc. Nhưng chuyện quan trọng thế này, gã ta chỉ yên tâm giao cho những người đã theo cha con gã ta từ đầu.
Lúc này, Bạch Cảnh đang hào hứng nhìn Vương Đông Thăng chỉ huy binh lính buộc chặt khối tinh thạch xanh lục vào xe trượt, kéo về phía chân núi. Không rõ là do dây buộc quá lỏng hay do con thỏ biến dị kia đá mạnh quá tay, mà một mảnh tinh thạch cỡ nắm tay rơi ra, lăn vào bụi cỏ.
Cây Tơ hồng thản nhiên vươn dây leo, cuốn khối tinh thạch lại, nhét thẳng vào ba lô của Bạch Cảnh mà không hề thấy áy náy. Nếu không phải nó đi theo mẹ đến đây, thì còn lâu nó mới để bọn người kia chở khối tinh thạch đi mất.
Bạch Cảnh ho một tiếng, tay khẽ sờ túi, cảm nhận sự khao khát mãnh liệt của dị năng trong cơ thể đối với tinh thạch.
Cô miễn cưỡng lên tiếng: “Tôi sẽ gửi lại anh sau khi xuống núi.”
Tuy không tiện giữ làm của riêng, nhưng có thể cất tạm trong thời gian ngắn cũng đã là quá tốt.
Hàn Kiêu nhìn nét mặt khổ sở như vừa mất miếng thịt của cô, khẽ cười rồi thản nhiên nói: “Không cần. Khối đó cho cô luôn.”
Có được khối tinh thạch này cũng nhờ phần lớn vào cây thực vật biến dị của Bạch Cảnh. Hơn nữa, khối tinh thạch lớn cao gần một mét, mất một phần nhỏ chẳng ảnh hưởng gì, anh hoàn toàn có quyền quyết định.
Mắt Bạch Cảnh sáng rỡ. Cô vẫn tỏ vẻ khách sáo: “Thật ngại quá, dù gì cũng đang làm nhiệm vụ.”
Hàn Kiêu hờ hững liếc mắt: “Cô không cần thì đưa lại cho tôi.”
“Ân tình lớn vậy không thể từ chối, tôi xin nhận.” Thấy tình thế không ổn, Bạch Cảnh lập tức đồng ý. Miếng thịt đã rơi vào tay, ai lại đi vứt?
Mộc Hiểu Lan định cùng ba người kia ở lại, nhưng Hàn Kiêu nhanh chóng giao cho họ nhiệm vụ hộ tống nhóm lính của Vương Đông Thăng xuống núi. Tinh thạch xanh lục có sức hấp dẫn lớn đối với động thực vật biến dị, cần được niêm phong trong rương đặc chế bằng Hắc Thạch rồi vận chuyển về.
Vì chế tạo được mấy rương bảo tồn kích thước lớn này, tướng Phùng đã phải đổi lấy không ít điểm tích lũy và vật tư.
Khi mọi người đã rời đi, Hàn Kiêu quay sang nhìn Bạch Cảnh, đầy tò mò: “Cô có thể bắt đầu rồi đấy.”
Trên đường đi, anh đã được Mộc Hiểu Lan báo cáo rằng cơn gió dữ dội vừa rồi là do Bạch Cảnh gây ra. Biết cô vừa khai mở một dị năng mới, anh không khỏi thấy tò mò.
Bạch Cảnh liếc nhìn anh, nét mặt nghiêm túc bước vào rừng. Cô nhắm mắt, khởi động dị năng. Trong đầu nhanh chóng hiện lên hình ảnh trong phạm vi vài cây số quanh đó.
Nếu có dị năng giả thuộc hệ Thị giác ở đây, họ sẽ thấy vô số luồng năng lượng màu xanh lục từ cơ thể Bạch Cảnh tỏa ra. Một phần dừng lại ở những thực vật biến dị gần xa, phần lớn còn lại xuyên qua tán cây, tỏa đi khắp nơi.
Bạch Cảnh theo bản đồ tuyến đường trước đó, nhanh chóng xác định được vị trí của nhóm Tống Huy Nhiên. Tập trung quan sát, cô nhận ra bên cạnh gã ta không còn nhiều người, nhưng bọn họ đều đang đưa cho gã ta xem một vật gì đó.
Trên mặt Tống Huy Nhiên là vẻ chắc thắng, chứng tỏ thứ đó rất quan trọng.
Cô phóng to hình ảnh. Đó là một loài thực vật đã biến dị, dù rễ bị cắt nhưng vẫn chảy ra chất lỏng màu xanh lục.
Những người còn lại thì cầm những lọ chứa đầy chất lỏng đó. Có người còn đổ ra, thoa lên tay, cổ và những chỗ hở khác.
Bạch Cảnh hỏi cây Tơ hồng: [Em biết nơi nào có thể tìm được loài thực vật đó không?]
[Không xa lắm! Bên kia có rất nhiều!]
Bạch Cảnh thu hồi dị năng, nhìn về phía Hàn Kiêu vẫn đang ôm tay đứng đó, dù bận vẫn ung dung: “Đi với tôi đến một nơi, anh có mang theo chai lọ gì không?”
“Có một bình nước quân dụng.” Hàn Kiêu nhướng mày, rồi lặng lẽ bước theo sau cô.
Cả hai đi được chừng một cây số thì Bạch Cảnh chỉ về phía trước, nơi có một mảng lớn cây bắt ruồi, đúng loại thực vật vừa rồi Tống Huy Nhiên sử dụng.
[Ở khu vực này, hình như chưa từng thấy loài sâu đó xuất hiện đúng không?]
Bạch Cảnh tinh mắt phát hiện một cây bắt ruồi đang mở to, nuốt trọn một con sâu to cỡ viên pha lê.
[Hình như vậy!] Cây Tơ hồng cũng không dám chắc, nhưng từ trước đến nay, nó thật sự chưa từng bị lũ ký sinh trùng làm phiền tại nơi này.
“Chính là nó.” Bạch Cảnh quay sang nói với Hàn Kiêu: “Đội trưởng, anh cắt lấy chất lỏng từ cây này đi. Có thể dùng để chống lại ký sinh trùng.”
Hàn Kiêu khẽ cười, ngẩng đầu nhìn cô: “Cô không tính giải thích chút nào à?”
Chẳng hạn như vì sao vừa rồi đứng yên lặng nhắm mắt tận hơn hai mươi phút, rồi bỗng dưng kéo anh đến đây, nói rằng tìm được loài cây có khả năng phòng trừ sâu?
Bạch Cảnh chớp chớp mắt: “À, cái đó, là do tôi mới tỉnh dậy một năng lực mới. Hình như tôi có thể mượn mắt mấy loài thực vật biến dị trong rừng để nhìn thấy cảnh vật trong bán kính vài cây số. Tình cờ thấy nhóm Tống Huy Nhiên đang bôi chất lỏng này lên người. Nếu không phải để chống sâu thì còn vì lý do gì khác? Kết hợp với những gì ta biết từ trước, chắc chắn là để ngăn ký sinh trùng rồi.”
Bọn họ đã theo dõi nhóm Tống Huy Nhiên rất lâu mà không phát hiện hành động nào đáng ngờ, cứ tưởng là đang điều tra lén lút. Giờ mới hiểu, hóa ra là đi lấy nguyên liệu chống sâu. Loại nguyên liệu chỉ có trên núi và phải dùng khi còn tươi.
Hàn Kiêu nhìn khuôn mặt vô tội của Bạch Cảnh một lúc, chậm rãi nói: “Ra vậy. Nhưng một mình tôi sợ không làm xuể, nên phiền cô theo tôi, cùng làm luôn nhé.”
Đội trưởng mà bị bắt đi làm lao động tay chân, còn bản thân thì đứng đó nhàn nhã đúng là giỏi tính toán.
Nhưng mà, cũng thú vị thật. Từ trước đến nay, anh chưa từng nghe nói dị năng hệ Mộc lại có năng lực này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
