“Nếu em không muốn như vậy, sao còn theo anh đến đây?”
Dư Lộ cảm thấy tủi thân, nhẹ giọng giải thích: “Em sợ anh giận… Hàn Minh, đợi đến khi chúng ta kết hôn rồi hãy như vậy được không? Lần trước em đã quá sợ rồi.”
Hàn Minh nhắm mắt, thở hắt ra một hơi nặng nề:
“Thôi được rồi. Chuyện này cần cả hai tự nguyện, nếu em không muốn thì anh cũng không ép. Anh không phải loại người không tôn trọng ý kiến của người khác.”
Dư Lộ xúc động vô cùng, cô nghĩ rằng Hàn Minh làm vậy là vì tôn trọng mình. Nghĩ đến điều này, cô bẽn lẽn kéo nhẹ tay áo anh, nhón chân đặt lên má anh một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Khóe miệng Hàn Minh hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt anh lại đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)