Khi đường dây được kết nối, Trần An Nhiễm chưa nói gì nước mắt đã trào ra, tiếng nức nở khe khẽ nhanh chóng khơi dậy bản năng bảo vệ của Cố Cảnh Chu:
"An Nhiễm, em làm sao vậy?"
Trần An Nhiễm lắc đầu, giọng nghẹn ngào:
"Em… em không sao cả…"
"Không thể nào! Nếu không có chuyện gì, sao em lại khóc? Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó! Nói với anh đi, đừng sợ, anh sẽ giúp em."
"Không… Cảnh Chu, lần này anh không giúp được em đâu… Em sắp bị bắt đi ngồi tù rồi. Gọi cuộc điện thoại này là để nói lời tạm biệt… Hu hu hu…”
Nghe vậy, giọng Cố Cảnh Chu lập tức trở nên gấp gáp:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)