Hà Thu Hà im lặng một lúc rồi nói: “Vậy cháu đưa cách liên lạc của cha mẹ nuôi cho cô. Người lớn hai nhà ngồi xuống nói chuyện cho rõ ràng. Chuyện này không phải việc một cô gái nhỏ như cháu có thể tự quyết định.”
Mạnh Lê cắn môi, hồi lâu không lên tiếng.
“Sao?” Quý Vân Đình lại sốt ruột. “Cô không muốn à?”
“Không phải không muốn.” Giọng Mạnh Lê càng nhỏ hơn. “Chỉ là... sức khỏe mẹ nuôi của cháu cũng không được tốt, cháu sợ bà ấy không chịu nổi giày vò. Hay là trước tiên cứ để cháu nhận cha mẹ ruột, sau đó cháu về rồi từ từ nói với họ?”
Quý Vân Thư vẫn không nói gì, nhưng từ đầu đến cuối cô đều quan sát Mạnh Lê.
Cô nhận ra mỗi khi nhắc đến cha mẹ nuôi, giọng Mạnh Lê rất bình thản, thậm chí ánh mắt còn có chút né tránh. Cô ta không giống như đang nói về những người thân đã sống bên mình suốt mười chín năm, mà giống như... đang đọc thuộc một đoạn lời đã chuẩn bị từ trước.
Nếu đúng là như vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.
Mạnh Lê cũng nằm mơ giấc mơ ấy, biết thật ra mình là con gái của thủ trưởng Quý trong đại viện quân đội ở thành phố Kinh. Trong “phong trào chính trị” bất ngờ ập đến ấy, thân phận chính trị là điều quan trọng nhất. Quý Vân Thư trong giấc mơ của cô ta là con gái của thủ trưởng Quý, xuất thân trong sạch, nên ở giai đoạn đầu của “phong trào chính trị” vẫn có thể sống cuộc đời bình lặng và hạnh phúc.
Nhưng nhà họ Mạnh lại khác. Thành phần nhà họ Mạnh không tốt, trong thời kỳ “phong trào chính trị” chắc chắn sẽ sống chẳng dễ dàng gì. Mạnh Lê muốn thoát khỏi cha mẹ nuôi, tìm đến cha mẹ ruột để được che chở cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Quý Vân Thư bỗng có chút thông cảm với cô ta. Nếu thật sự là như vậy, Mạnh Lê lựa chọn như thế cũng chẳng có gì sai...
Quý Vân Thư còn chưa nghĩ xong thì Mạnh Lê đột nhiên đứng dậy, đi về phía cô.
Quý Vân Thư còn chưa kịp hoàn hồn, Mạnh Lê đã ngồi xổm xuống trước mặt cô, ngẩng lên nhìn cô, đôi mắt mang theo ý cười, thân mật khoác lấy cánh tay cô.
“Chị.” Mạnh Lê cười nói với Quý Vân Thư. “Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy chị, em đã cảm thấy rất thân thiết. Chị trông giống mẹ nuôi của em lắm, cứ như được đúc ra từ cùng một khuôn vậy.”
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí trong nhà lập tức thay đổi.
Sắc mặt Quý Hải Quốc và Hà Thu Hà thoắt cái trầm xuống. Quý Vân Đình cũng cau mày, vừa mở miệng định nói gì đó, nhưng nhìn Quý Vân Thư, cuối cùng anh vẫn không lên tiếng.
Trong lòng Quý Vân Thư cũng chùng xuống. Đương nhiên cô biết mình không giống bố cũng chẳng giống mẹ. Từ nhỏ đến lớn, ai cũng nói cô không giống bố mẹ. Hà Thu Hà vẫn luôn an ủi cô rằng đó là vì giống người đời trước, cô có nét giống bà ngoại. Nhưng bây giờ Mạnh Lê lại nói ngay trước mặt Hà Thu Hà rằng cô giống người nhà họ Mạnh, chẳng phải đang nói rằng cô không phải con gái của Hà Thu Hà sao?
Dường như Mạnh Lê cũng nhận ra điều gì đó. Nụ cười trên mặt cô ta cứng lại trong thoáng chốc, vội buông cánh tay Quý Vân Thư ra, cúi đầu, giọng trở nên tội nghiệp: “Có phải em nói sai rồi không? Xin lỗi, em không có ý đó... Chỉ là em cảm thấy chị trông rất dễ gần, nhất thời nhanh miệng thôi...”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



