Quý Vân Thư xách chiếc túi vải bạt nặng trĩu đi đến trước cổng nhà mình. Còn chưa bước vào, cô đã nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong. Giọng Quý Vân Đình lớn nhất, nghe rõ là không được vui vẻ cho lắm.
“Làm sao cô biết người bị nhà họ Mạnh ôm nhầm con chính là mẹ tôi? Với lại, nếu đã biết từ lâu rồi thì tại sao bây giờ mới tìm đến? Hay là cô còn giấu giếm chuyện gì, không chịu nói thật với chúng tôi!”
Quý Vân Thư đứng ngoài cửa, không hề do dự mà đẩy cửa bước vào.
Trong chốc lát, cả bốn người trong nhà đều quay đầu nhìn cô.
Trong gian nhà chính, Mạnh Lê vẫn ngồi ở vị trí cũ, chén trà trước mặt gần như chưa động đến. Quý Vân Đình đứng đối diện cô ta, hai tay chống hông, dáng vẻ chẳng khác nào đang thẩm vấn phạm nhân. Hà Thu Hà ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, vẻ mặt sốt ruột, dường như muốn làm dịu bầu không khí có phần gay gắt này.
Quý Hải Quốc cũng đã trở về. Ông ngồi bên cạnh Hà Thu Hà, một tay đỡ lấy vai bà, sắc mặt cũng chẳng tốt đẹp gì.
Nhìn thấy Quý Vân Thư, chẳng hiểu vì sao Mạnh Lê lại sững ra một thoáng. Nhưng rất nhanh, cô ta đã hoàn hồn, hai tay đan vào nhau như thể bị Quý Vân Đình dọa sợ, giọng nhỏ nhẹ: “Em cũng mới xác định được chưa bao lâu... Trước đó chỉ là nghi ngờ, nên em không dám tùy tiện đến làm phiền...”
“Không dám tùy tiện sao?” Quý Vân Đình hừ một tiếng. “Vừa đến đã gọi mẹ, gọi anh, thế mà gọi là không dám tùy tiện à?”
Vai Mạnh Lê khẽ co lại, không nói gì nữa.
Hà Thu Hà không nhìn nổi, lên tiếng: “Vân Đình, con bớt nói vài câu đi.”
Quý Vân Đình không phục, nhưng cũng không nói tiếp. Anh chỉ kéo một chiếc ghế ngồi xuống, ánh mắt vẫn dán chặt vào Mạnh Lê.
“Bố, mẹ, con về rồi.” Quý Vân Thư đặt túi vải bạt lên chiếc tủ cạnh cửa.
Hà Thu Hà vội đứng dậy: “Về rồi à? Nhà Tiểu Bùi đều khỏe cả chứ? Sức khỏe bà Bùi thế nào con?”
“Đều khỏe ạ.” Quý Vân Thư gật đầu, giọng bình thản. “Bà Bùi còn bảo con mang rất nhiều hải sản khô về.”
Hà Thu Hà gật đầu. Bà nhìn cô một lượt, thấy cô không giống như vừa khóc xong mới hơi yên tâm.
Mạnh Lê lại ngẩng đầu nhìn Quý Vân Thư. Ánh mắt cô ta dừng trên mặt cô một thoáng rồi lại cúi xuống.
Quý Vân Đình thấy Quý Vân Thư trở về, sắc mặt dịu đi đôi chút. Anh vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi đây.”
Quý Vân Thư đi tới ngồi xuống, ánh mắt lại vô thức liếc Mạnh Lê.
Cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Quý Vân Đình lại lên tiếng, lần này giọng đã dịu hơn một chút, nhưng lời nói vẫn chẳng dễ nghe: “Cô nói mình đến tìm cha mẹ ruột, vậy cha mẹ nuôi của cô có biết cô đến đây không?”
Mạnh Lê khựng lại.
Chỉ một thoáng khựng ấy cũng đủ để Quý Vân Thư nhận ra vấn đề.
Ngón tay Mạnh Lê siết vào nhau chặt hơn, giọng cũng thấp hơn lúc trước: “Họ... không biết rõ tình hình cụ thể. Em nói với họ là em đến thành phố Kinh khám bệnh.”
Hà Thu Hà ngồi bên cạnh lắng nghe, trên mặt hiện lên vẻ vô cùng phức tạp. Bà nhìn Mạnh Lê, rồi lại nhìn Quý Vân Thư, môi khẽ động đậy, cuối cùng hỏi: “Cha mẹ nuôi của cháu... đối xử với cháu không tốt sao?”
“Thành phần của họ dù sao cũng...” Mạnh Lê nói được nửa câu thì im bặt, dường như không muốn chủ động nhắc đến bối cảnh chính trị của nhà họ Mạnh. Nhưng trước câu hỏi của Hà Thu Hà, cô ta không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ nói: “Cháu chỉ là... chỉ là cảm thấy nếu đã biết thân thế của mình thì dù sao cũng phải đến tìm cha mẹ ruột. Nếu không, cả đời này trong lòng cháu sẽ không được yên.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

