Gân xanh trên thái dương của Hà phương sĩ nổi lên từng đám, hơi thở mỏng manh như có thể đứt bất cứ lúc nào nhưng hắn vẫn cố gắng nặn ra từng chữ một: "Thiên Đạo Cung tìm... tìm Cô Quang kiếm mấy trăm năm, bọn họ phái ra không biết bao nhiêu đệ tử để tìm kiếm tin tức. Ngài... biết rõ, nếu bọn họ tìm ra nó trước ngài, ngài sẽ phải trở về nơi đó một lần nữa, ngàn năm vạn năm không được siêu sinh."
"Huỵch!"
Tạ Vô Diễn buông lỏng tay ra. Hà phương sĩ ngã nằm sõng soài trên mặt đất, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ra sức thở hổn hển. Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chặp vào mắt Tạ Vô Diễn, giọng khàn đặc: "Ngài còn rõ hơn cả ta, Thiên Đạo cung tuyệt đối sẽ không tha cho người có thể chất đặc thù như Thẩm cô nương."
"Nếu như bọn họ tìm được Cô Quang Kiếm, thiên hạ này sẽ không có người nào có thể cản trở việc mà bọn họ muốn làm." Hà phương sĩ nói: "Ta vừa chết, huyết hạc sẽ bay đến Thiên Đạo Cung, đám người đó nhất định rất muốn gặp Thẩm cô nương, ngài nói có đúng không?"
Tạ Vô Diễn ngồi xổm xuống, vươn tay túm lấy tóc của Hà phương sĩ một cách thô bạo, ép hắn nhìn thẳng vào mặt mình: "Ngươi đang uy hiếp ta sao?"
"Đúng vậy." Hà phương sĩ nhếch môi cười, nói nhỏ: "Ta đang lấy nàng để uy hiếp ngài."
Câu này nghe qua thì hơi vô lý nhưng lại có phần thắng vô cùng chắc chắn. Đây không phải là lần đầu tiên Tạ Vô Diễn cảm thấy bực bội như vậy.
Dựa theo tính cách trước kia của hắn, hắn sẽ không có kiên nhẫn mà ngồi nghe người ta thao thao bất tuyệt một đống lời vô nghĩa như vậy. Đến sống chết của mình mà hắn còn không thèm để bụng, sao có thể để bụng chuyện bị người khác uy hiếp chứ.
Nhưng mà giờ phút này, hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm Hà phương sĩ hồi lâu sau đó mới buông tay đứng lên, giọng nói giá lạnh: "Ngươi muốn có cái gì?"
"Ta muốn có một sức mạnh cường đại và đủ số hồn phách cần thiết cho việc hiến tế, ngoài ra còn cần một cơ thể thích hợp để chứa đống hồn phách đó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)