"...Tạ phương sĩ ánh mắt tối tăm, đôi tay không ngừng run rẩy, hốc mắt đỏ bừng, khóe mắt như muốn nứt ra, cả người tản ra khí lạnh đáng sợ như Tu La đến từ địa ngục. Hắn hạ giọng, làm người chung quanh không rét mà run: "Yên tâm, ta sẽ không lấy mạng ngươi để đền." Nói xong, hắn đứng lên: "Ta nhất định phải tìm được kẻ giật dây đằng sau, lột da của hắn..."
"Được rồi được rồi." Thẩm Vãn Tình còn chưa uống được ngụm canh nào đã buông chén, ngắt lời Giang Thục Quân đang vừa nói vừa ra sức diễn y như thật.
Thẩm Vãn Tình sặc canh, ho chảy cả nước mắt.
Tạ Vô Diễn thích cô?
Cái người mà cô chỉ nói đùa có một chút cũng tức giận cả đêm mà thích cô á?
Nhưng chuyện này là do cô mà ra, miệng sa gà chết, có khóc cô cũng phải thừa nhận. Vì thế Thẩm Vãn Tình gian nan gật đầu: "Quả thật như vậy."
"Ta nghe nói Kỷ đại ca là huynh trưởng của cô nương..." Giang Thục Quân như suy tư gì: "... huynh ấy không cho phép hai người ở bên nhau sao?"
Thẩm Vãn Tình: "?" Từ từ, đây là cái logic kỳ quái gì vậy?
Giang Thục Quân vừa nói vừa lòng đầy căm phẫn: "Không ngờ rằng Kỷ công tử lại là người lòng dạ hẹp hòi như vậy, đến chuyện hôn nhân của muội muội mình cũng muốn nhúng tay vào."
Thẩm Vãn Tình muốn giải thích nhưng cô phát hiện mình nói không lại cái người này, vì thế cô bèn nằm liệt trên giường, từ bỏ giãy giụa, nhân sinh không còn gì luyến tiếc.
Cô hoàn toàn không uống nổi một ngụm canh nào nữa, lòng dạ rối bời đặt chén xuống, nhưng vừa nghĩ đến cái gì, lại hỏi: "Đúng rồi, ngoài việc gần đây nhất thì trước đó Mãn Nguyệt lâu đã từng xảy ra chuyện gì chưa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)