"Không sai, quả nhiên là một người đẹp." Nhạc Tam nhìn xe ngựa lộc cộc đi xa, cười nước miếng đều chảy xuống.
Cô nương mặn mà như vậy lại có thể rơi vào trong chén (ý là cưới được ấy) mình? Thật là khiến người ta không thể tin được. Nhạc Tam dùng chân đá đá mảnh bùn trên đất, trong đầu quay qua quay lại, đại khái là đại phu nhân muốn thu thập Đại tiểu thư, cho nên trước tiên cần phải đuổi người bên cạnh nàng đi.
Bất kể thế nào, đây là ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, mình có thể mạnh mẽ có chỗ tốt hơn. Nhạc Tam khẽ hát từ từ bước đi ra, cho bà tử trông chừng cửa hông hai đồng tiền: "Đại phu nhân tìm ta có chuyện!"
Bà tử sờ tiền một cái, nghiêng người qua, vừa để cho Nhạc Tam vào nội viện, vừa nói nhỏ: "Hôm qua Hoàng ma ma mới tìm hắn, hôm nay hắn lại đi tìm đại phu nhân, không biết là có chuyện gì !"
Tương Nghi ngồi vào xe, tay chân lạnh như băng, trái tim nhảy dồn dập.
Vừa nãy nàng thấy người núp bên cạnh cửa hông, bỗng nhiên có dự cảm xấu. Mặc dù kiếp trước nàng cũng không biết kẻ vô lại cướp Thúy Chi đi là ai, nhưng nàng lại mơ hồ đoán được thân phận người này rốt cuộc là gì. Mơi sáng sớm, ai sẽ chạy đến ẩn núp sau cửa hông ? Ai sẽ một hai tròng mắt không chớp nhìn Thúy Chi ? Hắn nhất định là người đánh chủ ý lên Thúy Chi!
Tương Nghi chỉ cảm thấy tay mình ướt nhẹp một mảnh, cơ hồ sắp làm rách vạt áo trong tay, nàng cúi đầu, nhìn đôi giầy màu nâu sậm của Thúy Chi, bên trên thêu hai đóa hoa nhỏ màu hồng —— mặc dù thường ngày Thúy Chi nhìn tâm tĩnh như nước, giống như không có yêu cầu gì, nhưng từ trên giày thêu rất nhiều hoa có thể nhìn ra được, thật ra thì trong lòng nàng muốn có người thương yêu, có người vì nàng dựng lên một mái nhà, nhưng vì hầu hạ mình, nàng lại từ bỏ tất cả những thứ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
