Tương Nghi tròn mắt ngồi ở đó, không ngẩng đầu.
Nàng không cần ngẩng đầu, cũng biết gương mặt Lạc Đại phu nhân là dạng gì. Nhất định là kéo thật dài, một gương mặt vì thoa kem dưỡng vệ da mà trắng bệch, lúc này bên trong còn lộ ra màu xanh đen.
Thật sự nói, Lạc Đại phu nhân cũng như một mỹ nhân, nếu không khi đó Lạc Đại lão gia cũng sẽ không cùng nàng câu câu đáp đáp lại một chỗ. Lạc Đại phu nhân có gương mặt trái xoan, mắt tam giác, khóe mắt thật cao, có vẻ rất phong tình, môi mỏng mỏng tựa như hai mảnh đao nhìn liền biết là người cay nghiệt.
Trong tay Tương Nghi cầm thìa nhỏ, nhẹ nhàng khuấy canh trong chén, bên trên có linh chi nổi bồng bềnh, còn có một mấy viên thịt ở trong đó lên lên xuống xuống. Lạc Đại phu nhân thật không phải một người thông minh, thủ đoạn đối phó với mình cũng rất ngu xuẩn, căn bản không có phương pháp cao thâm gì, nhưng kiếp trước mình còn ngu xuẩn hơn nàng, bị nàng chi phối, nhốt trong hậu viện, danh tiếng cũng bị nàng truyền ra lời đồn làm hủy hoại.
Bây giờ nghĩ lại, thật ra thì nàng có rất nhiều cơ hội để thay đổi cục diện, nhưng mình lại cứ mặc cho ông trời, cuối cùng lãng phí, bị khi dễ, chỉ biết trốn trong phòng mình ôm gối khóc. May mắn còn có một Lưu ma ma một mực ở bên cạnh mình giúp mình, nếu không ngày đó không biết khổ sở đến mức nào.
Quả nhiên phỉa ăn thua thiệt mới biết khôn ngoan nhìn xa trông rộng, kiếp trước bị khi dễ, làm lại đời này, quyết không thể để cho những chuyện này phát sinh nữa, nàng phải thận trọng, làm ra một bầu trời cho mình, tiến có thể công lui có thể thủ, không im hơi lặng tiếng như kiếp trước.
Một câu nói thôi, kiếp này nàng muốn thư thư phục phục tiêu dao tự tại, ai cũng đừng nghĩ tính toán nàng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
