"Xin hỏi là tiểu thư nhà nào?" Người gác cổng đứng dậy, đánh giá Tương Nghi một cái, chủ tử nhà mình hôm qua mới chuyển vào, hôm nay đã có khách tới chơi? Còn là một vị cô nương trẻ tuổi, nhìn là tiểu thư đại gia đình.
Phương tẩu đi lên phía trước, đưa lệnh bài của Dương lão phu nhân tới: " Cô nương nhà chúng ta đến từ Dương phủ, còn xin cho ma ma quản sự đi vào thông truyền."
Người gác cửa kia nhận lệnh bài liếc qua, thấy tên Dương lão phu nhân, nở nụ cười: "Hóa ra là thân thích chủ nhà, ta mới vừa đến, không biết, còn xin chờ một chút, ta để ma ma quản sự mang bọn ngươi đi vào."
Phủ đệ Dung gia là Hoàng thượng khâm thưởng, nói đến trong kinh thành cũng không coi là nhỏ, chỉ là không lớn như phủ của Dương gia, đi vào chưa tới nửa khắc, đã thấy mái cong vểnh ra từ trong cây xanh, bà tử dẫn đường đằng trước đưa ngón tay chỉ vào một góc mái hiên treo lục lạc, cười nói: "Bên đó chính là chủ viện."
Tương Nghi nhìn nhìn mái cong kia, thấy bên đó còn ngồi xổm một pho tượng tượng đá nho nhỏ, tựa như lão hổ, lại tựa như sư tử, nhìn quả nhiên khí phái, Dung gia vốn là thế gia lâu đời của Đại Chu, giờ được phong Trường Ninh hầu, cũng coi là tân quý, thế gia lâu đời và tân quý cùng tập trung trên một phủ, việc trùng tu này, không thiếu phải chọn đẹp đẽ quý giá chút ít.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


