“Bà ngoại.” Gia Mậu thấy Dương lão phu nhân xuất hiện trước mắt, ngạc nhiên mừng rỡ nhảy ra, vội vội vàng vàng bước ra một bước, đưa tay đỡ bà: “Bà ngoại, bà đi chậm một chút.”
Dương lão phu nhân cười tủm tỉm nhìn Gia Mậu một cái: “Sao sắc mặt con không tốt như vậy? Tối hôm qua ngủ không ngon?”
Thần sắc Gia Mậu có vài phần uể oải: “Bà ngoại, sao có thể ngủ yên chứ? Bà cũng không phải không biết tối hôm qua xảy ra chuyện gì.” Hắn nhìn nhìn Dung đại phu nhân đứng một bên, tựa như muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
“Mạn Nương, con đi làm việc của con đi, ta và Gia Mậu trò chuyện chút, các con hôm nay mới chuyển đến, trong phủ không thể thiếu chủ mẫu quản gia như con.” Dương lão phu nhân thấy Gia Mậu như vậy, biết rõ hắn ghét hận có mẫu thân ở đây, không muốn nhiều lời gì, mượn cớ sai khiến Dung đại phu nhân ra ngoài.
“Bà ngoại!” Dung đại phu nhân mới quay người lại ra cửa, Gia Mậu sửa lại sắc mặt, giọng của hắn khẩn thiết, đôi mắt nhìn Dương lão phu nhân, toát ra thần sắc lo lắng: “Bất kể thế nào, con nhất định phải cưới Tương Nghi, cho dù kháng chỉ, con cũng muốn cưới nàng!”
“Kháng chỉ?” Dương lão phu nhân ha ha cười một tiếng: “Con kháng chỉ, Dung gia làm sao bây giờ?”
“Bà ngoại, con chuẩn bị tự mời ra tộc, không lại làm con cháu Dung gia! Thiên hạ rộng lớn, chẳng lẽ sẽ không có chỗ cho con và nàng dung thân? Nhất định phải dựa vào Dung gia mà sống sao?” Gia Mậu nói được vô cùng kiên định, ánh mắt sáng quắc: “Con không thể một lần lại một lần cho Tương Nghi thất vọng, con phải bảo vệ nàng chu toàn, làm cho nàng thật tốt, vui vui vẻ vẻ qua cả đời.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
