"Đùng đùng" hai tiếng vang lên, hết sức thanh thúy, tay Lạc Tương Ngọc phát run bụm mặt, ngơ ngác nhìn Liên Kiều đứng trước mặt mình, nửa ngày mới thốt ra một câu: "Ngươi dám đánh ta?"
"Sao ta lại không dám đánh ngươi?" Liên Kiều thở phì phò vứt y phục xuống đất, hai tay chống nạnh chỉ Lạc Tương Ngọc mắng lên: "Năm đó lúc ngươi ở Nghiễm Lăng, đối xử với Cô Nương chúng ta thế nào? Ỷ vào lão phu nhân và mẹ của ngươi, động một chút là tới gây chuyện với Cô Nương, nàng có so đo với ngươi? Hôm nay ngươi luân lạc phong trần, Cô Nương mềm lòng, chuộc thân thay ngươi, ngươi lại là đối xử Cô Nương chúng ta thế nào? Còn nguyền rủa nàng chết? Cô Nương chết chúng ta, vậy ai tới chuộc thân cho ngươi? Ngươi cứ ngây ngốc trong Vạn hoa lầu cả đời đi!"
"Ta..." Môi Lạc Tương Ngọc mở ra, đột nhiên liếc mắt, cả người dặt dẹo té xuống.
"Nhanh đi tìm đại phu, có lẽ là ngâm ở trong nước lạnh bị lạnh." Tương Nghi nhìn Lạc Tương Ngọc như thế, thấy sắc mặt nàng ta trắng bệch hai mắt nhắm nghiền, cũng không đành lòng, mặc dù Lạc Tương Ngọc còn nhỏ đối với nàng không tốt, dù sao vẫn chỉ là chịu ảnh hưởng của Lạc Đại phu nhân, vẫn không thể nói nàng ta bản tính ác độc, nàng cũng không làm chuyện đại ác gì với mình, mình cũng không thể thấy nàng rơi vào khốn đốn mà không duỗi tay chi viện, hay là tìm một đại phu tới nhìn cho nàng ta một chút.
"Ai!" Liên Kiều dậm chân, không lên tiếng nữa, Bảo Trụ mau chóng cho người đi tìm đại phu, lúc này chỉ thấy đi qua cửa Ca Lạp Nhĩ, trên mặt mang nụ cười khoái trá.
"Ca Lạp Nhĩ!" Liên Kiều thấy hắn tới, trong lòng mới thoải mái hơn, đầy ánh mặt trời: "Dương lão thái gia đưa ngươi qua làm chi? Có chuyện tốt gì?"
Ca Lạp Nhĩ sung sướng gật đầu một cái: " ừ, chuyện thật tốt." Khóe miệng của hắn cong lên, con ngươi màu xanh biếc tựa như sâu hơn, sâu kín như phỉ thúy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

