Mặt trời đã treo ở trên bầu trời, lúc này ánh mặt trời mới bắt đầu ấm áp, chiếu vào người một mảnh ấm áp. Mấy cái cây trong viện trên cây chỉ lẻ tẻ treo mấy mảnh lá cây, không ngừng lắc lắc ở đầu cành, tựa nhu chẳng mấy chốc sẽ rớt xuống, góc tường có mấy bụi cỏ dại vẫn sống tươi tốt, mặc dù màu sắc không xanh tươi nữa, nhưng lại hiên ngang đứng thẳng như cũ.
Trong sân bên mặc dù đứng mấy người, nhưng giờ phút này hoàn toàn yên tĩnh.
"Gia Mậu, nàng ta đâu?" Cuối cùng Bảo Trụ lên tiếng phá vỡ trầm tĩnh, hắn xoay mặt nhìn Gia Mậu, thấy hắn đứng ở nơi đó thần sắc như thường, phảng phất không có nửa phân dấu hiệu bị bệnh, bừng tỉnh đại ngộ: "Tương Nghi, ngươi nói muốn làm bẫy hại người, nói đúng ra là để cho Gia Mậu cố ý giả bộ bị bệnh?"
Tương Nghi gật đầu một cái: " Không sai, chính là như vậy, ta chỉ muốn nhìn xem nàng ta đến tột có phải người kia không, tối hôm qua nàng ta cũng đã lộ ra nhiều vết tích, hôm nay chẳng qua chỉ là muốn xác nhận một phen thôi."
"Ngươi thấy nàng thêm đồ hả?" Bảo Trụ rất kinh ngạc: "Nàng ta ngu xuẩn như vậy, ở ngay trước mặt ngươi thêm đồ vào bên trong?"
"Vậy cũng còn không có ngu xuẩn đến nước này, ta ngửi thấy mùi thuốc kia không đúng, bên trong có một mùi khác kì quái, mang theo chút điềm hương, thế nào cũng không giống là dược thảo có thể phát ra, cho nên hơi nghi hoặc một chút. Nhìn thần sắc nàng ta có chút khẩn trương, càng là cảm thấy khác thường, vì vậy bắt nàng lại, rót thuốc cho nàng ta uống cạn sạch."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)