Edit: rinnina
Đêm trăng như mộng như ảo, đêm chưa sâu, vừa lúc cảnh xuân tươi đẹp, một đường sóng mắt diễm diễm trăn trở trong đêm, đúng là người đi đường bên kia.
Mi như núi xa, sóng mắt như nước, mặt mày dưới đêm trăng vô cùng tốt đẹp, dù là ai, tâm cũng sẽ say.
Phiến hoa tử đằng trên tường viện đương độ nở rộ, cho dù là ban đêm tháng năm, vẫn nở nồng nhiệt như vậy. Chen chúc chen chúc dầy đặc trong lá cây lộ ra cánh hoa như đầu ngón tay mỹ nhân, như suối chảy, ánh sáng màu tím không ngừng chớp động, giao hòa với ánh trăng màu bạc.
Gia Mậu đứng đó, nhìn Tương Nghi đứng đối diện, khóe miệng lộ ra nụ cười.
"Cuối cùng nàng đã tới."
"Cuối cùng?" Tương Nghi nhíu mày, trong đôi mắt trắng đen rõ ràng lộ ra một nụ cười châm biếm: " Ngươi đã từng hẹn ta lúc nào hay sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
