Không khí vắng lặng, ánh nến sáng rọi, từ lư đồng hình thú mạ vàng trong phòng, sương mù màu trắng từng tia từng sợi.
Bên tấm bình phong bên có đặt án kỉ bằng gỗ tử đàn, một người đẹp mặc cung trang nửa quỳ một bên, đang chậm rãi phẩm trà, nước trà mát lạnh rót vào trong chén, phát ra tiếng vang tích tích lịch lịch.
“Nương nương.” Tay nàng bưng chén dạ quang đứng lên, từ từ đi tới bên kia ghế tử đàn, dâng trà lên: “Trà búp Minh Tiền năm nay còn phải mấy ngày nữa mới phân chia xuống, giờ ngâm nước cho nương nương là đại hồng bào mà Hoàng thượng ban thưởng vào mùa xuân.”
Trên ghế ngồi có một tấm đệm dựa bằng lông ngân hồ, lông trắng mềm mại nhìn nhu hòa tỉ mỉ, đắp trên hoa phục màu tím, lộ ra vẻ cao quý khó nói. Phụ nhân kia ngồi ngay ngắn trên đệm dựa bạch hồ, nhìn không quá bốn mươi tuổi, chẳng qua là mọi người đều biết rất rõ, tháng trước Dung phi nương nương mới làm sinh thần năm mươi tuổi.
“Đại hồng bào thì đại hồng bào thôi, Sương Thanh, buông trà xuống đi, giờ Bản cung không muốn uống.” Tay Dung phi nhẹ nhàng vén tóc, đôi mắt lộ ra chút u buồn: “Mấy ngày nay khẩu vị bản cung không tốt.”
“Nương nương, giờ ngài muốn gió có gió muốn mưa được mưa, còn có cái gì phiền não?” Sương Thanh đứng một bên, nói cẩn thận từng li từng tí: “Giờ Hoàng thượng sủng ái Ngũ hoàng tử có thừa, các hoàng tử khác nhìn đều đến nóng mắt rồi.”
“Sủng ái có thừa thì có ích lợi gì?” Dung phi thở thật dài một cái: “Càng là sủng ái có thừa lại không chịu lập hắn thành Thái tử, đây mới là điều Bản cung lo lắng nhất, huống chi còn có Vinh quý phi kia sinh lão Tam, chẳng lẽ được sủng ái ít hơn Ngũ hoàng tử sao? Bản cung biết ngươi muốn bản cung vui vẻ, nhưng cũng nên nói chuyện rõ ràng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)