Một trận tiếng vang tất tất tốt tốt, cành trà xào xạc một trận, cuối cùng cũng ngừng lại, tiếng bước chân Gia Mậu chạy băng băng rời khỏi vẫn còn bên tai, như thế nào cũng sẽ không ngừng nghỉ.
Tương Nghi đỡ cây trà đứng đó, giống như mất đi tất cả sức lực, ngơ ngác ngắm lên một mảnh sắc bụi xanh trước mặt, trong lòng không có nửa phân vui vẻ.
Nàng làm Gia Mậu tức giận bỏ đi, có lẽ sau này cũng sẽ không trở lại nữa.
Nàng vẫn nhớ ánh mắt vừa rồi Gia Mậu, vốn đang là vui vui vẻ vẻ, bên trong tràn đầy nhu tình như nước, nhưng thoáng chốc trở nên ảm đạm không ánh sáng, còn có tuyệt vọng không nói ra được. Ngón tay Tương Nghi dần dần dùng sức, chọc vào trong thân cây một bên, bóc một lớp vỏ xuống, bên trong thấm ra một chút chất lỏng màu xanh, mang theo màu sắc mới mẽ trong suốt.
Cây trà bị thương, Gia Mậu bị thương —— nàng, cũng bị thương.
Kiếp trước nàng còn chưa ra Tộc từ Lạc gia Nghiễm Lăng, Dung lão phu nhân và Dung đại phu nhân đã xem thường gia thế của nàng, mà kiếp này nàng ngay cả một môn hộ Lạc gia cũng không dựa vào được, chỉ là một tiểu nữ cô đơn, các nàng sẽ càng xem thường mình. Khó trách Gia Mậu phải len lén chạy ra ngoài, Dung đại phu nhân sao lại để cho hắn tới Hoa Dương thăm mình chứ?
Thừa dịp tất cả còn sớm, không bằng quyết tâm chặt đứt phần nghiệt duyên này, nàng và hắn vốn không phải người trong một thế giới, không cần thiết lại dây dưa. Tương Nghi nhìn đường mòn lẳng lặng tiêu điều, trong lòng chua xót một chút một chút, càng ngày càng nặng nề, đột nhiên chỉ cảm thấy trên gương mặt có gì đó đang động đậy, đưa tay ra lau, mới phát hiện hóa ra là hai hàng thanh lệ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

